Reading list

April 24, 2007

Hương mùa hè ^^

Đêm mưa mùa hè mà nghe Serenade thì tuyệt vời, vô cùng trong trẻo và mát mẻ . Lại nhớ đến Hương mùa hè, đẹp ơi là đẹp

April 22, 2007

Người thầy




"Lần đầu tiên khi còn rất nhỏ, con đã háo hức trèo lên những bậc tam cấp khá cao một mình và bị ngã. Con ngồi khóc mãi, ấm ức mong có ai đến nâng con đậy, dỗ dành và dắt con đi tiếp…"

Mẹ kể vậy rồi nhìn tôi âu yếm… Tôi không nhớ đây là lần thứ mấy mẹ kể cho tôi nghe câu chuyện ấy, để rồi sau đó bao giờ cũng thế, sự hưởng ứng mà mẹ nhận được tứ tôi là một câu trả lời kiểu thách thức:

- Nhưng sau đó thì con không còn xử sự như thế nữa.

- Mẹ nhớ chứ…

Ký ức tuổi thơ lại đưa tôi về với một con mèo mướp nhỏ, ốm yếu, dễ bị cảm lạnh khi trời đổi gió. Con mèo vốn không thích lũ chuột và gián, lại cũng chẳng ưa gì mấy chú thằn lằn đuôi dài, lúc nào cũng chắt lưỡi tiếc rẻ một điều gì đấy. Nó hay nằm lim dim sưởi nắng và cũng để bẳt lũ thằn lằn luôn thập thò trên bức tường cạnh nhà bếp. Lần đầu tiên phóng đôi chân ốm yếu để vượt qua một độ cao quá sức, nơi con thằn lằn trắng, mập mạp đang nghiêng đầu nhìn nó, con mèo trượt ngã một cú nặng, phải nằm thở dốc. Tôi thương nó quá, vội chạy đến ôm nó vào lòng. Không ngờ… nó vùng vuột khỏi tay tôi, kêu lên một tiếng "meo" giận dỗi rồi phóng mình lên cao một lần nữa, lần nữa. Cứ mỗi lần ngã là một lần nó bật kêu một tiếng "meo" đầy tức giận.

Lần cuối cùng nó phóng lên được đúng độ cao cần đạt, nhưng con thằn lằn thì đã rút êm sang chỗ khác tước khi vuốt nó chạm tới. Tuy vậy, nó vẫn ngồi trên gờ tường cửa sổ thông gió nơi nhà bếp , nhìn xuống tôi và kêu lên những tiếng "meo, meo" đầy hãnh diện.

Mười một tuổi, tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh. Khi bảo tôi đặt chân lên sợi dây thừng nặng và to, thầy giáo dạy thể dục gửi theo một ánh mắt nhìn ái ngại. Kết quả tập thử hôm ấy, tôi không leo lên được quá nửa thước…

Khi thấy tôi gần như bỏ cơm tối vì buồn, mẹ lại kể về những bậc tam cấp và cô bé là tôi ngày nhỏ. Còn tôi thì ngồi nhớ đến con mèo - con mèo con mất mẹ của tôi hồi ấy, dù không có ai nâng dắt, nhưng nó đã dũng cảm đối mặt với khó khăn và nhất quyết vươn mình tới đích.

Lần kiểm tra môn thể dục leo dây sau đó hai tuần, tôi đạt điểm cao nhất. Khi leo, tôi chỉ nhìn ngang. Thế nên, giữa sợi dây với tôi và mức đến không còn là khoảng cách thấp cao, vì lúc nào tôi cũng "đồng hành" với nó… Vậy là mười một tuổi, tôi đã hiểu thế nào là đích muốn và sự quyết tâm.

Lớn lên, tôi không bao giờ ngồi đếm những thất bại của mình (bởi vì chúng nhiều quá), mà chỉ ngồi nhớ lại những gì con mèo nhỏ thân quen dạy cho tôi - thứ bài học không có ngôn từ lý thuyết nhưng thấm thía và quý giá.

April 19, 2007

Triết học!




Mỗi sáng ở châu Phi, một con linh dương thức dậy

Nó biết rằng nó sẽ phải chạy nhanh hơn cả con sư tử chạy nhanh nhất nếu không nó sẽ bị giết

Mỗi sáng một con sư tử thức dậy

Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất hoặc nó sẽ bị chết đói.

Điều quan trọng không phải là việc bạn là sư tử hay linh dương

Khi mặt trời mọc, bạn nên bắt đầu chạy...

April 18, 2007

New hair cut




Hôm nay mình đi cắt tóc rồi nhá, trông rất chi là silly! Có khá nhiều dư luận xung quanh vụ cắt tóc này. Có người thì khen (khen đểu chăng?), có người chê (bù xù ko ra sao) thậm chí có người còn không có gì để bình luận... (cũng may ko bị mắng). Nhưng thôi dù sao bát nước cũng đã đổ đi, thỉnh thoảng cũng phải giả vờ trông ngu ngu một tí.

Hôm nay vừa học một quote "We should be taught not to wait for inspiration to start a thing. Action always generates inspiration. Inspiration seldom generates action. " According to this quote, nếu have a silly hair cut la action thì inspiration có fải là đi cạo trọc đầu ko nhỉ?

ko dám show hàng lên đây hic hic. À nhưng mà đúng như lời con Liên dog nói thì bạn NH sau khi nghe mình kể chuyện cũng tìm thấy inspiration để thay đổi rồi hehe Hà hâm cố lên

April 17, 2007

Linh Xê cố lên




Đây là bài hát mà Linh Xê ( tức bạn của Linh A) sẽ hát trong buổi thi Vietnam idol, mọi người cổ vũ cho Linh Xề cái nào, A1 đâu roài lập đội cổ vũ đê

Bài này hay lắm đấy nhá, Linh Xề cố mà hát cho hay bằng TTH để được vào vòng trong nhá ku

April 16, 2007

Entry for April 15, 2007




Cuối cùng thì hôm nay cũng đã thi xong môn vi mô yêu quý! Chưa có môn nào mình lại revise ác liệt và sớm như môn này, trước những ...4 ngày liền. Có lẽ môn này là môn perfect nhất trong số các môn đã học (chứ ko phải là sẽ học, hi vọng thế): ít buồn ngủ này (thực ra là ko có cơ hội buồn ngủ thì đúng hơn, mới ngáp một cái là mời em ra ngoài rồi), cô dạy hay này, xinh này,giỏi này, thi công nghệ hiện đại này, làm xong biết kết quả ngay ko còn thời gian để ngắc ngoải, đợi chờ trong hi vọng...nói chung mình rất là tâm đắc với môn này. Hic, sang Vimô II cô Tường Anh mà ko dạy khối mình nữa chắc mình phải đi học ké khối khác mất

Hôm nay làm sai mất 4 câu: hai câu can tội xí xớn , hai câu thì can tội ngu...tiếc quáHinh(85)97268. Hi vọng đến môn pháp luật sẽ ko xí xỡn làm sai nữa. Nhưng công nhận nhiều lúc như bị đơ ý, đọc đề bài một đằng trong đầu lại nghĩ một nẻo...cũng may, kết quả tạm chấp nhận được, ít ra là ko cần môn nào phải gánh giúp, chỉ mong môn này đừng có phải gánh hộ môn nào nữa ko thì em chít mất.

MICROECONOMICS IS OVER, THERE COMES GENERAL LAWS!

Chuẩn bị làm presentation cho CHỦ NGHĨA XÃ HỘI KHOA HỌC cũng may là lần này số mình ko ruồi lắm, làm về cái thứ chẳng liên quan mấy đến CNXH. Xu thế của thời đại ngày nay ah? Toàn cầu hoá, lại đúng bài tủ của em rồi. Làm cái này ko sợ chẳng may phạm huý thành ra phản cách mạng. Dù sao cũng vẫn phải cẩn thận

Xem ra từ nay phải chăm chỉ học hành thôi lại sắp thi rồi, mai lại kiểm tra toán rồi, thầy ác thật, kiểm tra lắm thế, cứ học 4 buổi lại kiểm tra một buổi, ko hiểu về nhà có chấm ko nữa.

Hôm nay về nhà gặp toàn chuyện bực mình... gru..u..gru...u...Dạo này lại còn đang broke nữa chứ, ko biết kiếm đâu ra $ để thực hiện mấy cái dự định hè này đây. Lại phải save money rồi huhu

funny(33)86648

Trước khi thi vi mô đã định là thi xong sẽ đi cắt tóc. Có bạn nào mún đi cắt tóc với tớ ko?

April 15, 2007

Freaky Saturday!




I spent all the morning revising microeconomics for the final exam supposed to start at 4 p.m. As in the second term, it's the most important subjects, which is worth 4 credits, I must be very careful with it.

Being sure that the exam would start at 4, I decided to have a forty winks until 3, then I would go to school to take the exam. At 2.15, my friend sent me a message saying that it would not be at 4 p.m but at 3.10 that the exam began. I got into panic and rushed to FTU, hoping that I would be at least 20min early…

When I got to FTU, there were a lot of people on the campus, which was unusual because there was no classes on Saturday. I realized that they were prepairing for the Recruiting festival which would take place tomorrow. Many stalls had been put up. I didn’t concern much because there was a big exam waiting for me.

However, on going to the back yard where my friends often gather before the exam, I ran into Maitinhvi and received a freaky news from her. The exam was delayed until the next day, which meant Sunday. And the reason was as silly as the news there was not enough room for all four classes in my group D. As we would did the exam on the computer and each class was devided into two part and the computer room would be closed at 5, there were only two classes to take the exam today.

So, the fact is that I have to wait for another day to take the exam, that my class will have to sit for the exam in the middle of the exciting air of the festival and that I won't have any weekend at all. It's such damn thing!

After all, I have to soothe myself that I will have another day for revision, working hard with MR. TR, MC, ATC, TU, MU, kinked demand…bla bla bla. I hope I won't get panic again as I have discovered one interesting thing: the more I understand about the issues, the more they seem to be very difficult. T_T…and, if I decide not to revise anymore, I hope that I won't forget all of them until after the exam.

However, let's hope for the best !