Mọi người vẫn nhìn những dám sống với ước mơ, dám bước qua những trở ngại hoặc lao vào hiểm nguy để được đi trên con đường của mình với con mắt ngưỡng mộ. Họ là hiện thân của sự dũng cảm và ai cũng thèm muốn được như họ. Tôi cũng thèm muốn được như họ.
Nhưng tôi nghĩ sự dũng cảm không chỉ có một công thức đó. Những người không dám dứt ra để theo đuổi ước mơ của mình chưa chắc đã là những người thiếu lòng dũng cảm. Bởi cuộc sống của một con người còn những sợi dây ràng buộc với những người xung quanh, đôi khi để giữ lại nó mà người ta không đành lòng bước đi, chứ không phải vì không đủ dũng cảm để cắt đứt sợi dây đang trói chân tay mình. Với tôi, sự dũng cảm đó cũng đáng được trân trọng. Người ta vẫn nói "thân ai nấy lo", nhưng cuộc sống của ta đâu phải chỉ có mình ta lo lắng cho nó...
Mẹ tôi thường bảo mỗi khi tôi bước chân ra khỏi nhà là mẹ tôi lại lo lắng cho đến khi tôi trở về. Bao nhiêu người ra đi, là bấy nhiêu hoặc nhiều hơn nữa những người cha, người mẹ, người vợ, anh em bạn bè quan tâm, lo lắng. Rất nhiều người quay về với thắng lợi trên vai. Nhưng cũng không ít lần có ai đó ra đi quên không về, để lại nước mắt và nỗi đau, gánh nặng cả đời cho người thân.
Vinh quang nào cũng phải trả giá bằng sự hi sinh. Hãy sống với đam mê của đời mình, hãy dũng cảm và dấn thân. Nhưng trước khi bước vào một cuộc phiêu lưu mà bạn sẵn sàng liều lĩnh, hãy luôn tự nhủ phải giữ gìn bản thân mình. Bởi cuộc đời ta đâu phải chỉ có riêng ta..
Moving on is simple, it's what you leave behind that makes it so difficult.