Reading list

June 19, 2011

twinkling, twinkiling stars



"All men have the stars," he answered, "but they are not the same things for different people. For some, who are travelers, the stars are guides. For others they are no more than little lights in the sky. For others, who are scholars, they are problems. For my businessman they were wealth. But all these stars are silent. You--you alone--will have the stars as no one else has them."


 It no longer matters to me if one day you're back, or you're not. Everytime i look at the stars, the blue sky, i only think of you, because you're the first one ever reminding me that i love them. And i thank you for that :)






June 06, 2011

Nỗi cô đơn của các số nguyên tố


Rồi thì một tuổi mới cũng lại đến. Đã lâu lắm rồi ngày sinh của mình không còn có hoa, bánh gato và nến, đã có lúc nó chỉ khiến cho mình thêm depressed khi nghĩ đến những chuyện đau buồn đã xảy ra vào đúng khoảng thời gian này, đúng ngày này trong năm. Nhưng thời gian trôi đi, những chuyện đáng buồn có thể không bao giờ được quên nhưng cũng không còn đủ sức để làm người ta buồn, hoặc là con người ko đủ sức để buồn lâu thêm nữa. Bây giờ ngày sinh nhật của mình đơn giản chỉ là một hôm giật mình nhớ ra là mình đã bao nhiêu tuổi, đã làm gì và chưa làm được gì cho cuộc đời của chính mình. Hay là như Mèo nói ban sáng, là ngày đánh dấu nửa năm đã trôi qua, và chỉ còn 6 tháng nữa là lại bước sang năm mới :)

23 tuổi, mình đã định hide cái ngày sinh ở fb để xem bao nhiêu người nhớ được sinh nhật của mình. Nhưng rồi lại không đủ dũng cảm đối diện với kết quả đáng buồn :)) nhưng cho dù ko cần phải hide, mình cũng biết con số cũng chẳng vượt quá nổi số ngón tay trên một bàn tay. Trong thời buổi bận rộn như bây giờ, đến ngày sinh nhật của mình còn quên, nếu không nhờ đến notification thì chỉ chẳng ai có capacity mà nhớ được ngày sinh của  một người không phải là quá đặc biêt. Hoặc giả dụ có quý hóa lắm mà nhớ thì nhiều khi công việc cuốn thời gian đi, một lúc ngẩng đầu lên đã thấy qua ngày đó mất rồi. Thế nên chỉ cần các bạn, khi nhìn thấy cái notification còn nhớ mình là ai và quan tâm đến việc chúc mừng sn mình đã là hạnh phúc lắm rồi. Cả năm giời mất hút chả ngó ngàng đến ai mà vẫn nhận được ngần ấy lời chúc quả là sướng nhất trần đời, đủ biết là mọi ng vẫn còn yêu quý bạn Linh (của ngày xưa). Mặc dù vậy, cũng hơi buồn vì lời chúc từ những người được chờ đợi nhất thì lại không có :)

23 tuổi, sinh nhật không còn fancy hoa nến lung linh như ngày xưa, cũng ko clubbing đến sáng như cách mà những người 23 tuổi khác đang celebrate ngày sinh của họ. 23 tuổi chỉ là 23 tuổi thôi, chưa có gì đáng để celebrate :) Nhân dịp trời hơi nóng, chị Hà rủ đi bơi và ngắm hoàng hôn trên hồ Tây, để làm cho ngày hôm nay hơi đáng nhớ so với những ngày khác trong năm. Bơi lội thì không hứng thú lắm, nhất là khi lại đang nằm ngủ trong phòng điều hòa mát lịm, nhưng nghĩ đến việc rèn luyện sức khỏe đang ngày càng giảm sút với tốc độ chóng mặt, và hơn hết  là ý tưởng ngắm hoàng hôn thì quả là đánh trúng vào điểm yếu của cháu. Nhưng rồi hoàng hôn trên hồ Tây thì không thấy đâu, vì trời âm u sầm sịt, được cái ngồi hóng gió bên cạnh hồ trong trang phục thiếu vải cũng thích :)) Rủi thay đang lúc chuẩn bị về thì mưa giông ầm ầm kéo đến, chưa kịp thay đồ thì đã chạy tán loạn vì sợ bị cuốn phăng xuống hồ Tây :)) nhưng nhờ thế mà mình được bạn Hà mốc dàn dựng cho bữa tiệc sinh nhật đáng nhớ nhất trong số những bữa tiệc sinh nhật mà mình còn nhớ được. Một chai bia, một cây nến và hai miếng bánh gato, hình như chạy đi kiếm trong lúc mình mải ngồi check email ko để ý =)) The sweetest surprise I've ever had :-)

Mình đã thổi cây nến mà chị Hà thắp cho và ước một điều không phải cho mình. Điều ước cho mình đã được cất ở Shwedagon, ngôi chùa linh thiêng ở Myanmar. Mặc dù kể từ đó cơ hội để nó thành hiện thực ngày càng trở nên mong manh hơn nhưng mình vẫn luôn nghĩ về nó như một kỉ niệm thật là đẹp, chỉ để nhớ thôi không phải để mong chờ gì nữa. Càng ngày mình càng nhận ra rằng chưa bao giờ mình giành được những điều mình kì vọng mà những điều tốt đẹp ngoài dự kiến lại hay đến với mình khi mình ít mong chờ nó nhất.

Sinh nhật ngắm hoàng hôn không thực hiện được, thay vào đó là sinh nhật sũng nước mưa, hi vọng tuổi mới những điều tốt đẹp cũng sẽ đến như mưa và những nỗi buồn sẽ bị nước mưa cuốn trôi hết đi :P Trời thì mát và người về đến nhà thì ướt sũng, một ngày sinh nhật going wild.

Bây giờ thì đang ngồi nhớ buổi tối gió mát lồng lộng ở Shwedagon, nơi lung linh ánh vàng son, du dương  tiếng chuông gió và những mùi hương hoa ấm áp. Đã đi qua tuổi 20, rồi chỉ vài cái nhón chân là bước đến cái dốc bên kia của tuổi trẻ. Chắc đã đến lúc mong muốn sự bình yên rồi, nhưng mong rằng tuổi 23 sẽ bình yên và vui vẻ chứ không cô đơn như một số nguyên tố.


June 01, 2011

ngày xưa ai cũng đã từng là thiếu nhi

Khi trẻ con 5 tuổi, người lớn hỏi "Lớn lên cháu thích làm gì?" Trẻ con sẽ ngay lập tức trả lời một cách hồn nhiên là cháu thích bay lên vũ trụ, thích làm siêu nhân, công chúa, hoàng tử, thậm chí làm người ngoài hành tinh (lolz) ... bất cứ nhân vật có thật hoặc không có thật mà trẻ con nghĩ ra lúc đó. Rồi ngày ngày hí hửng tự biên tự diễn đóng vai công chúa, hoàng tử, siêu nhân, những người-mà-trẻ-con-thích-trở-thành trong tương lai, và tưởng tượng ra đủ thứ cốt truyện để tập dượt cho một ngày ước mơ thành hiện thực.

Khi trẻ con lớn hơn và bắt đầu đi học, người lớn lại hỏi "Cháu ước mơ điều gì?" Trẻ con suy nghĩ một lúc rồi trả lời rằng là cháu mơ ước được học giỏi, được đi khắp nơi, được trở thành ông nọ bà kia, được cả thế giới ngưỡng mộ. Rồi trẻ con lao vào học hết lớp học thêm này đến lớp học thêm khác, vì thích thế hoặc vì người lớn muốn thế, vì người lớn bảo "nếu muốn thành ông nọ bà kia thì chỉ có cách học thật giỏi".

Khi trẻ con sống đã lâu năm hơn, trí tưởng tượng đã bớt phong phú hơn và học cũng đủ nhiều để biết không bao giờ có thể học hết mọi thứ ở trên đời, ít khi trẻ con gặp lại những câu hỏi đã khơi gợi niềm hứng khởi của mình năm xưa. Không ai còn hỏi trẻ con (sống lâu năm) là "bây giờ em ước mơ điều gì?". Ước mơ hình như đã trở nên quá muộn với những đứa trẻ con đã lớn, hay ít ra là người lớn nghĩ thế. Không còn đủ nhiều thời gian để ước mơ và nghĩ xem ước mơ của mình là gì nữa rồi. Bây giờ, người lớn chỉ hay hỏi "Hồi bé em ước mơ điều gì?". Thế thôi. Ít ra là hồi bé, trẻ con cũng còn biết ước mơ.