Nửa cuối của ngày hôm nay mình bị hyper, có lẽ là vì dư âm của cốc latte ban chiều, và một số chuyện lặt vặt khác. Hiện giờ trong đầu đang là một mớ hỗn độn những suy nghĩ, không biết làm thế nào để sắp xếp nó lại một cách logic, không biết làm thế nào để rational, không biết phải prioritise cái gì nữa.
Tối qua ăn tối với Tâm, Công nông và Quốc Phương nhân dịp em QP sắp đi học exchange ở Mỹ. Mặc dù phải công nhận là QP đã trưởng thành lên rất nhiều so với ngày nó đóng vai lil'chick trong cái video clip mà mình sản xuất nhưng không hiểu sao mình thấy QP vẫn giữ được những suy nghĩ trong sáng, a.k.a lớn lên mà không đen tối đi :))) Keep it up em nhé, I don't think any hardship may knock you down. Công nông vẫn thế, nhí nhảnh như con cá cảnh nhưng mà nhiều lúc lí luận như bà già. Mình rất thích nói chuyện với Tâm. Tâm rất giỏi motivate người khác. Những thứ mà mình đã phải đấu tranh tư tưởng mãi mới cất nó đi được, thì sau khi nói chuyện với Tâm lại bị khơi ra. Và kết quả là bây giờ mình lại đang có tư tưởng nổi dậy rồi :-s Anyway, người tính không bằng trời tính.
Chiều nay mình ra Joma định ngồi dịch bài interview cho Plinh nhưng Joma đóng cửa. Không biết đi đâu, về nhà thì không có chìa khóa rồi. Nghĩ mãi không biết rẽ vào đâu. Không phải là vì không thể nghĩ ra một chỗ nào đó để ngồi, mà chỉ là trong những cái tên hiện lên lúc đấy không có cái nào làm cho mình đủ thích để đến. Trong giây lát bỗng dưng có cái cảm giác mất đi cái gì rất thân thuộc với mình, mặc dù biết là ngày mai nó lại mở cửa lại :)). Mình biết tính mình kỳ quặc mà, vẫn có khả năng adapt với nhiều thể loại khác nhau nhưng luôn chỉ thích một số ít những thứ quen thuộc. Chính ra cũng có lý do của nó. Sau một hồi suy nghĩ nát óc thì mình nhớ ra Papa Joe's nhưng đến nơi thì tin buồn là không có wifi, và mình đành chọn highland as the last resort, với hi vọng mong manh là có 1 lần cũng đã thử ngồi làm việc ở đó. Tuy nhiên hôm nay Highland không có cheese cake và nó bật cái nhạc nhẽo gì ý :(( số giời đã định, không đâu bằng Joma (tất nhiên trừ nhà mình), đủ friendly, đủ private, cheese cake đủ ngon và quan trọng đấy là chỗ duy nhất mình có thể ngồi một mình mà không thấy có vấn đề gì :))))
Kết quả của việc không có chỗ ngồi thích hợp để làm việc (vì đó là công việc cần sự sáng tạo, không phải vì mình picky nhé :">) là cả chiều thay vì ngồi dịch mình lại ngồi viết linh tinh và đọc đống blog cũ kỹ của mình :)) thật không ngờ là trong suốt năm qua mình không viết nổi một cái gì make sense vào blog ^_^v Nhớ 3 năm học đại học hồn nhiên thế, nhớ những ngày tháng passionate với EC thế ^^(năm thứ 4 Yblog đóng cửa lol)
Tối nay, trong lúc đang ngồi ăn cơm và nghĩ ngợi, mình tự dưng lên cơn hâm, thế là gọi điện cho Xê kô nhờ nó trên đường về mua ngay cho tao quyển thơ. Chả là hôm qua đi mua sách với Thủy còi. (Mặc dù đã kiềm chế rồi vì tự nhủ đang phải sống lẹm vào thu nhập trong tương lai 8-} nhưng chỉ vì các bác xả kho cuối năm nhiều classic book quá, mà nếu như không đầu tư bây giờ thì sau này sẽ khó có cơ hội nên cuối cùng vẫn vác về một đống sách T___________T xin chúa tha tội, amen.) Một trong những quyển mình đã cầm lên đặt xuống mấy lần nhưng rút cuộc không mua vì cho rằng đây không phải lúc dành cho thơ thẩn =))
Và bây giờ đang chờ bạn Xê kô đem tập thơ qua. Đã quá tuổi để đọc Being a happy teenager, vậy thì mình đi đọc thơ :)
"Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim" =))))
Đã bảo là đang hyper mà lại :)