Reading list

February 19, 2009

Entry for February 18, 2009




Thấy hơi buồn.
Mình làm cũng nhiều mà, chỉ là ko được cái nào đủ tốt thôi.
Sáng đi học, chiều đi làm, tối đi dạy, về là ftm, dạo này mình cứ như bị cuốn trôi đi ý, đơ đơ.
Hơi buồn 1 tí khi bắt đầu nhận đc những câu nói trống không, như thế là mình bị ghét rồi, đi annoy mọi ng.
Hơi buồn 1 tí lúc mà về nhà bị mắng. Tuần này mình hay ăn cơm tối 1 mình lúc 9h, hôm qua là 11h. Buổi trưa ăn vội 1 bát cơm rồi phóng xe đi làm, buổi sáng thì tất nhiên là ko rồi vì mình ngủ dậy chỉ kịp phóng xe đến trường. Hic cả tuần nay ko lên lớp rồi :-ss

Nhưng có một cái làm mình buồn nhiều hơn, đấy là hình như mình đã tiêm nhiễm cho mọi ng cái tính nước đến chân mới nhảy, thành ra làm khổ cả mình cả mọi ng. Trong khi mọi ng đang chờ mình thì lại cứ procrastinate thế này. Đầu óc chẳng nghĩ đc việc gì ra hồn >.< từ chỉnh cái bảng thế nào cân đến phòng ốc tiền bạc, giám khảo. Mà những lúc ko tập trung thì chẳng làm việc gì ra hồn T_T Đến giờ vẫn chưa đâu vào đâu. Ghét quá, ghét việc phải đi hỏi xem từng thứ đến đâu rồi và ngồi đợi để check. Mình đúng là đứa lười :)) chỉ thích ăn sẵn, nhận đc một cái hoàn chỉnh mà ko phải lo lắng check chủng gì thêm.

Bây giờ thì mình đã thấm thía vài câu ca dao tục ngữ :D
À lại nói đến tục ngữ, cái vid của Xù vào vòng 2 rồi, hopefully đc giải hihi.
Hôm nay lại có một nhiệm vụ thật là khó khăn. Mới hỏi qua thì đã thấy khó mà hoàn thành đc, ko biết là do chưa hỏi đc đúng ng, chưa biết cách hỏi hay là ko thể hỏi đc.
Hình như mình đánh giá quá cao bản thân thì phải, mình ko phải là người có thể handle nhiều thứ cùng một lúc. Có lẽ đã đến lúc phải make a choice, có thể ko phải là best. Nhưng còn hơn là cứ cái gì cũng một ít cuối cùng chả cái gì ra cái gì.

DẠo này mọi ng hay nói đến bệnh tự kỷ quá 8-} ko biết mình có bị tự kỷ ko nhỉ =)) đang down hay là stress nhỉ, hay là nửa nọ, nửa kia 8-} dạo này mọi ng có vẻ nhìn mình với ánh mắt rất là thương cảm làm mình lại càng thấy tội lỗi, làm ăn chẳng ra sao còn vác bộ mặt xấu xí lên lớp ^_^
Còn 2 ngày nữa. 2 ngày nữa thôi ...

February 08, 2009

IOGT - EC, EC




Bức ảnh gây nhiều hoang mang ;))


Dạo này đang bị bội thực, bội thực EC. EC như một món ăn nhiều khi đã chán ngấy lên rồi nhưng vẫn cứ muốn gắp tiếp. Là vui buồn, là ấm áp, là sự sẻ chia và yêu thương, sth to rely on, là lo lắng, sợ hãi, dũng cảm và hèn nhát, hi vọng, thất vọng, là cái để đem khoe, là tự hào, là tinh thần, trách nhiệm, là những tin nhắn, cuộc gọi lúc nửa đêm, là những new post, shout box lúc 3h sáng, là trán nóng, giọng khàn, mắt sưng và vai đau nhức, là anh, là chị, là em, khóc, cười, là những cái ôm thật chặt. Sẽ không có ai ôm mình chặt như EC đâu, nếu như mình giang tay ra ôm nó.

FTM, nhiều lúc mình ước nó là cái gì đó chưa từng có bao giờ, ko có chuẩn mực, so sánh, để thoải mái tự do, để thử nghiệm, nhưng như thế thì ko gọi là phát triển. Làm một cái hoàn toàn mới đã khó, làm mới một cái cũ lại càng khó hơn. Mình biết mình là một PM rất là tồi. Mình cũng biết là đang có bao nhiêu người đang dõi theo và lo lắng như thế nào cho FTM, bằng cách này hay cách khác. Mình cũng không thể nói là đáng lẽ mình ko nên làm PM được, từ lúc vào EC mình đã bị lây nhiễm một thói quen là say "yes", thật ra mình cũng chưa thấy ai ở đây nói là "thôi, em ko làm đâu". Mình biết là nếu mình ôm đồm 1 lúc 3-4 thứ thì mình sẽ chẳng làm cái gì nên hồn cả, nhưng mình cũng mới phát hiện ra là việc mình làm bao nhiêu ko quan trọng mà quan trọng là có bắt đầu làm hay không. Mọi thứ sẽ ổn thỏa thôi, ở đâu đó, vẫn có người đang dán mắt vào màn hình làm một cái gì đó cho FTM. Cố lên mọi người nhé >:D< Cứ coi đây là your last project để cố gắng thật nhiều. Cố gắng vì FTM, vì yamaha, kiddies, babees, vì mình đã trót nhận lấy một phần của EC thì ko thể nào trả lại được.

Biết rồi nhé, người yêu cũng có thể bỏ được, nhưng EC thì không. Thử nhìn xem có thấy thế không ;))