Rét quá. Thương ông nội trời rét không biết có mặc đủ ấm không. Tự nhiên thấy nhớ bà nội, nhớ bếp củi tí tách. Ngày bé, trong những lần ít ỏi về quê, góc bếp ấy là nơi mình và mấy con mèo con, gà nhép vẫn ngồi co ro sưởi ấm. Khi ấy, dù là đang giữa những ngày đông tháng giá của miền núi, dù ngoài trời có rét buốt đến đâu thì chỉ cần chui vào bếp là thấy đủ ấm áp. Giờ bà không còn, ông sang ở với bác, căn nhà khóa cửa, bếp cũng bỏ không và cái bếp củi thì cũng đã tắt lửa từ khi bà mất. Lâu không về quê nghe nói cái bếp cũ đã được xây lại rồi, chắc sẽ sáng sủa sạch sẽ hơn, nhưng thấy không còn là của mình nữa.*sigh*
BẾP LỬA
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm,
Một bếp lửa ấp iu nồng đượm,
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa.
Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói,
Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi,
Bố đi đánh xe khô rạc ngựa gầy.
Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu,
Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay.
Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửa,
Tu hú kêu trên những cánh đồng xa.
Khi tu hú kêu bà còn nhớ không bà?
Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế,
Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế.
Mẹ cùng cha bận công tác không về,
Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe,
Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học,
Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc.
Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà,
Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa?
Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi,
Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi,
Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh.
Vẫn vững lòng, bà dặc cháu đinh ninh:
“Bố ở chiến khu bố còn việc bố,
Mày có viết thư chớ kể này kể nọ,
Cứ bảo nhà vẫn được bình yên”.
Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen
Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn,
Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng,
Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,
Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,
Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,
Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,
Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.
Ôi kì lạ và thiêng liêng – bếp lửa!
Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở:
- Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?
(Bằng Việt)
January 11, 2011
January 05, 2011
Years come and go. And comes another year
Jan 2, 2011
Lại một năm nữa đã trôi qua. Không rõ từ khi nào mình có xu hướng nhìn lại những gì đã qua hơn là ngồi mơ mộng về những gì sắp tới. Nhưng theo hiểu biết của số đông thì những người đang già đi mới hay tiếc nuối về quá khứ :))
Đối với nhiều bạn thì năm vừa rồi là một năm có tính chất milestone: tốt nghiệp đại học, bắt đầu đi làm, đi du học, lấy chồng, sinh con đẻ cái 8->. Mình thì không biết vì cảm xúc đã bị hao mòn dần hay vì không achieve được cái gì nổi bật nên không thấy milestone lắm, just another 365 days ^_^
Mình cũng tốt nghiệp đại học - nhưng đến giờ vẫn chưa cầm đc cái bằng trên tay :”>. Khóa luận tốt nghiệp thì sau một hồi tham vấn khắp nơi và đấu tranh tư tưởng thì đã liều chọn đề tài mình thích thay vì đề tài dễ được điểm cao, nhưng vì sở thích của mình nó quá vĩ mô so với khả năng đáp ứng của mình mà thế nên bị reject hết lần này đến lần khác, và sau một hồi đổi đi đổi lại, sửa lên sửa xuống và thành một cái lơ lửng ở giữa. Nói chung là mình vẫn còn hèn lắm :-<
Thay vì bắt đầu đi làm, mình bỏ công việc đã gắn bó gần 2 năm với những người mình rất quý. Lại là một lần đấu tranh tư tưởng, sau rất nhiều lần trước đó - nhưng vì lần này có kẻ thứ 3 nên tư tưởng nổi loạn đã chiến thắng.
Người thứ 3 không gì khác là VABC. For those who still think it's my career, I just wanna make it clear that it's just a volunteer job :)) Mặc dù là volunteer nhưng mà chẳng may nó lại too serious & required full time commitment. Sau 3 tháng vật vã thì mình nhận ra là không thể cùng một lúc vừa đi raise fund cho một cái event, vừa làm báo và vẫn viết được một cái khóa luận tử tế, thế là quit báo T_T. Quãng thời gian làm VABC quả là painful nhưng đã dạy cho mình biết thế nào là quyết tâm và sự kiên nhẫn. Mặc dù chương trình trong tình trạng unsecured đến tận những tuần cuối cùng nhưng hình như chưa bao giờ mọi người nghĩ đến việc cancel. I have no idea why we had such strong belief back then haha. Chỉ vì tin tưởng vào cái mission tốt đẹp của VABC và muốn làm cái gì đó có ích cho xã hội trước khi chính thức bị nó tha hóa mà mình đã chấp nhận làm công việc mà trước đấy mình cho là the last thing i would do (before karaoke, of course): fundraising. May mắn thay, trời không phụ lòng người, nhờ có sự thành tâm khấn vái và quyết tâm của team mà VABC đã gặp được những sự giúp đỡ nhiệt tình. Finally we make it true. $11k mặc dù không đủ, cho dù đã dùng mọi chính sách thắt lưng buộc bụng, ăn bánh mỳ uống nước lọc =)), nhưng vẫn là mồ hôi nước mắt của biết bao nhiêu người =D
Sau VABC xong ngoảnh lại thấy bạn bè đã có công ăn việc làm tử tế trong khi mình thì ở trong đội quân thất nghiệp lâu quá rồi. Chưa kịp nộp cái job application nào một cách chính thức thì mình lại lon ton đi intern. 3 tháng totally stressed out!. Trước đấy dù ở VFR có lúc công việc bị stuck và hopeless hơn nhiều nhưng ít khi thấy mình bị stressed hay out of control T_T. Anyway, coi như đi bộ đội để thử xem đâu là giới hạn của mình heheh. Giờ thì đã quen với đạn bom. It's one year, baby, and i don't intend to cry ^_^v
Tất nhiên để sống sót sau những gian khổ ở trên thì cũng có những cái vớt vát lại. Tuy kế hoạch vượt biên đầu năm thất bại vì companion dám dump mình vào phút chót và 2 lần định đi lên Mộc Châu đều ko thành nhưng bù lại có 2 điểm sáng là Hội An và Myanmar. Ngẫm lại thì thấy hai lần đi này có nhiều điểm giống nhau: một là mức đội randomness thì khỏi nói; hai là mình lang bạt ở các bến xe hơi nhiều trong cả hai lần; ba là cả hai chỗ đều là những chốn thanh bình chậm rãi nơi mình có thể nhởn nhơ hết góc nọ đến góc kia mà liều lĩnh quên đi những gì đang chờ đón ở nhà =)); bốn là hai nơi mình đến thì đều được đón tiếp bằng sự hiền lành tử tế của những người ở đây. Trong thời buổi mà nhiều người phải hô khẩu hiệu "học làm người tử tế" thì đây sẽ một trường học tốt và có thể củng cố niềm tin cho những người theo chủ nghĩa bi quan ;-)) Suýt quên mất điều quan trọng nhất trong các chuyến đi là bạn đồng hành, toàn là các chiến hữu đã cùng chia ngọt sẻ bùi bấy lâu nên là không có gì phải bàn cãi :P. Không hiểu sao lại có người lại thích travel alone, kiểu đi trên đường gặp một bông hoa đẹp cũng không dám compliment vì chả biết nói với ai B-) Mặc dù người ta bảo “he travels fastest who travels alone” nhưng mà “good company in a journey makes the way seems shorter” hhh :D
Túm lại, năm qua không có breakthrough gì, nếu lấy resolution đầu năm ra để so sánh thì còn là một thất bại thảm hại, chưa kể có điều năm nào cũng cho vào resolution nhưng chưa năm nào thực hiện được =.= Thế nên năm nay không dám hứa cuội thêm lần nữa kẻo mất thiêng. What will be, will be.
Mà năm nay cũng không dám đề ra resolution gì hết, kính thưa BGK mong ước giảm dị của em là sau một ngày trở về nhà có thể yên tâm đi ngủ mà không phải lo lắng về ngày hôm sau lol.
Có vẻ như khả năng chém gió của mình vẫn chưa bị mai một nhiều như mình tưởng, vì lúc đầu chỉ định viết là hôm nay là một ngày đầu năm chán nhất mình có thể nhớ được. Năm ngoái cũng hơi chán nhưng đấy là do dư âm của sự việc xảy ra từ trước và hôm đấy đã đc các bạn entertain bù lại. Còn hôm nay cứ tưởng là một ngày tươi đẹp và enjoyable, cho tới 4h chiều lúc mà đi qua Joma và thấy khung cảnh tan hoang tiêu điều. Lần trước đi qua thấy đóng cửa mình đã có dự cảm không tốt nhưng mà vẫn không thể nghĩ là nó lại ra đi T__________T Goodbye my beloved window table, the only public place that I can feel privacy, where I turn to for work when I’m so fed up with office and home and out of idea for anything K Ô cửa sổ đấy không chỉ là chỗ để ngắm trời xanh mây trắng và chim chóc bay qua bay lại giữa các vòm cây hay nhìn xe cộ ngược xuôi trên đường mà còn là nơi mình đã ngồi viết bài, làm khóa luận, học triết học, ngẫm sự đời, lo lắng về tương lai mù mịt v.v chắc Lan mập lúc về còn thấy rầu hơn, giờ thì hết cả shelter nhé cháu T_T
“Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan..”
:-<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
Đang buồn rầu vì kỳ nghỉ kết thúc sắp phải về chuồng thì lại thêm cái big fist in the face này nữa. Cảm giác y như bị bồ đá (mặc dù vẫn chưa có được experience ấy nhưng chắc cũng chỉ đến thế mà thôi :-<). Quả là một kết cục không có hậu.
Dù sao, nhân dịp bây giờ đã là ngày 2/1, cháu hứa từ ngày mai sẽ ngoan ngoãn làm việc chăm chỉ cho đế quốc, không ca thán hay mơ mộng gì nữa.
May goodies come to those I love.
Subscribe to:
Posts (Atom)

