April 24, 2012
People
Two possibility for people's ignorance of a trouble: They don't know enough about it, or they know it and are too scared to face it.
April 09, 2012
Đọc sách
Dạo này đầu óc ko thể tập trung vào làm cho xong một cái gì, pending list cứ ngày một dài ra. Đến cơ quan thì quay cuồng hỗn loạn trong đống việc như gỡ một mớ len rối, làm cho đầu óc mụ mị nên lúc về đến nhà cũng ko clear-minded được để mà làm cái gì cho ra hồn ở nhà.
Các bạn các em thì đã có good news ầm ầm và sẽ bay đi hết vào mùa thu này, còn mình thì vẫn đang confuse ko biết sẽ đi con đường nào đây. Còn đây là pile of unfinished books :|
someone pls kick my asss!!! :((((
Các bạn các em thì đã có good news ầm ầm và sẽ bay đi hết vào mùa thu này, còn mình thì vẫn đang confuse ko biết sẽ đi con đường nào đây. Còn đây là pile of unfinished books :|
someone pls kick my asss!!! :((((
April 02, 2012
Thế là.. tháng tư.
Những ngày tháng giao mùa đang trôi qua dịu dàng.
Tuần này có 3 ngày nghỉ nên chuyển sang đi bộ buổi sáng trong công viên. Chỉ có ở đây, thoát khỏi cái ồn ào và bụi bặm ở ngoài đường mới cảm nhận được những đổi thay tinh tế của trời đất lúc sang mùa.
Ở một khúc quanh của con đường hay lặng lẽ bên hồ, cây bằng lăng đã rụng hết lá, để lại những chùm quả khô giờ bung nở như là những chùm hoa được chạm khắc trên cành. Chỉ mấy tuần nữa là lá lại xanh um để chuẩn bị đón những cánh hoa mỏng manh tím ngắt cả mùa hè.
Sưa
bây giờ cũng đã rụng gần hết, chỉ còn lại vòm lá xanh non mướt mải, rồi lại hẹn hò chờ đợi suốt tới tận năm sau.
Cây
cối trút nốt những cũ kĩ cuối cùng, giữa mùa xuân mà như thấy mùa thu Hà Nội, lá rơi ngập tràn lối đi.
![]() |
| Hoa vô ưu đây này |
Thế là.. tháng tư.
Rồi mấy hôm nữa sẽ lại hân hoan niềm vui mới, vì loa kèn trắng lại rong ruổi
trên khắp các đường phố. Rồi trời đất sẽ lại trong trẻo dịu mát nốt trước khi
bước vào mùa hè rực rỡ.
"Này em có nhớ tháng Tư
Gió
giao mùa hát tình ca phố
Hoa
loa kèn chen nhau xoè nở
Vạt nắng trong hong vỡ những ưu phiền
Tháng
Tư mềm như một nụ hôn êm
Ngày
đi qua nụ cười hiền con gái
Ta
ngoái trông một khoảng trời vụng dại
Níu
ban mai cho gió đếm tuổi mình."
(thơ của Lương Đình Khoa)
P.S: chiều nắng đẹp đi café với Lan béo, nó bảo ra đấy ngồi làm việc nhưng end up là mỗi đứa một quyển truyện ngồi đọc hết cả buổi chiều. Quán từ ngày xửa ngày xưa làm mình nhớ cái quán nhà bà Tuyết ở HBT quá đi mất, và lại ngồi lo xa là liệu sau này khi bà chủ già đi thì người ta còn giữ những thứ thế này nữa hay không (lại cái bệnh lo xa trước cả thế kỷ T_T). Dù sao thì mình biết là có thêm một chỗ tốt để ngồi học ielts =D
Subscribe to:
Posts (Atom)
