Reading list

December 29, 2010

Ngày tháng rộng dài


Nửa cuối của ngày hôm nay mình bị hyper, có lẽ là vì dư âm của cốc latte ban chiều, và một số chuyện lặt vặt khác. Hiện giờ trong đầu đang là một mớ hỗn độn những suy nghĩ, không biết làm thế nào để sắp xếp nó lại một cách logic, không biết làm thế nào để rational, không biết phải prioritise cái gì nữa.

Tối qua ăn tối với Tâm, Công nông và Quốc Phương nhân dịp em QP sắp đi học exchange ở Mỹ. Mặc dù phải công nhận là QP đã trưởng thành lên rất nhiều so với ngày nó đóng vai lil'chick trong cái video clip mà mình sản xuất nhưng không hiểu sao mình thấy QP vẫn giữ được những suy nghĩ trong sáng, a.k.a lớn lên mà không đen tối đi :))) Keep it up em nhé, I don't think any hardship may knock you down. Công nông vẫn thế, nhí nhảnh như con cá cảnh nhưng mà nhiều lúc lí luận như bà già. Mình rất thích nói chuyện với Tâm. Tâm rất giỏi motivate người khác. Những thứ mà mình đã phải đấu tranh tư tưởng mãi mới cất nó đi được, thì sau khi nói chuyện với Tâm lại bị khơi ra. Và kết quả là bây giờ mình lại đang có tư tưởng nổi dậy rồi :-s Anyway, người tính không bằng trời tính.

Chiều nay mình ra Joma định ngồi dịch bài interview cho Plinh nhưng Joma đóng cửa. Không biết đi đâu, về nhà thì không có chìa khóa rồi. Nghĩ mãi không biết rẽ vào đâu. Không phải là vì không thể nghĩ ra một chỗ nào đó để ngồi, mà chỉ là trong những cái tên hiện lên lúc đấy không có cái nào làm cho mình đủ thích để đến. Trong giây lát bỗng dưng có cái cảm giác mất đi cái gì rất thân thuộc với mình, mặc dù biết là ngày mai nó lại mở cửa lại :)). Mình biết tính mình kỳ quặc mà, vẫn có khả năng adapt với nhiều thể loại khác nhau nhưng luôn chỉ thích một số ít những thứ quen thuộc. Chính ra cũng có lý do của nó. Sau một hồi suy nghĩ nát óc thì mình nhớ ra Papa Joe's nhưng đến nơi thì tin buồn là không có wifi, và mình đành chọn highland as the last resort, với hi vọng mong manh là có 1 lần cũng đã thử ngồi làm việc ở đó. Tuy nhiên hôm nay Highland không có cheese cake và nó bật cái nhạc nhẽo gì ý :(( số giời đã định, không đâu bằng Joma (tất nhiên trừ nhà mình), đủ friendly, đủ private, cheese cake đủ ngon và quan trọng đấy là chỗ duy nhất mình có thể ngồi một mình mà không thấy có vấn đề gì :))))

Kết quả của việc không có chỗ ngồi thích hợp để làm việc (vì đó là công việc cần sự sáng tạo, không phải vì mình picky nhé :">) là cả chiều thay vì ngồi dịch mình lại ngồi viết linh tinh và đọc đống blog cũ kỹ của mình :)) thật không ngờ là trong suốt năm qua mình không viết nổi một cái gì make sense vào blog ^_^v Nhớ 3 năm học đại học hồn nhiên thế, nhớ những ngày tháng passionate với EC thế ^^(năm thứ 4 Yblog đóng cửa lol)

Tối nay, trong lúc đang ngồi ăn cơm và nghĩ ngợi, mình tự dưng lên cơn hâm, thế là gọi điện cho Xê kô nhờ nó trên đường về mua ngay cho tao quyển thơ. Chả là hôm qua đi mua sách với Thủy còi. (Mặc dù đã kiềm chế rồi vì tự nhủ đang phải sống lẹm vào thu nhập trong tương lai 8-} nhưng chỉ vì các bác xả kho cuối năm nhiều classic book quá, mà nếu như không đầu tư bây giờ thì sau này sẽ khó có cơ hội nên cuối cùng vẫn vác về một đống sách T___________T xin chúa tha tội, amen.) Một trong những quyển mình đã cầm lên đặt xuống mấy lần nhưng rút cuộc không mua vì cho rằng đây không phải lúc dành cho thơ thẩn =))

Và bây giờ đang chờ bạn Xê kô đem tập thơ qua. Đã quá tuổi để đọc Being a happy teenager, vậy thì mình đi đọc thơ :)

"Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim" =))))

Đã bảo là đang hyper mà lại :)

Burma

Chuyến đi của chúng tôi bắt nguồn những bức ảnh tuyệt vời trên facebook của một vài người bạn chụp ở Bagan. Ngay khi nhìn những tấm ảnh đó, tôi đã cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt là một ngày nào đó mình sẽ phải đến đây (thực ra khi nhìn cánh đồng Bagan không hiểu sao tôi liên tưởng ngay đến châu Phi hoang dã, như trong phim 25 độ Nam (25 degres Sud) mà hồi bé rất thích ^_^).
Tuy vậy, tôi không ngờ là mong ước lại thành hiện thực nhanh đến thế. Một ngày đẹp trời tôi trốn làm đi nộp hồ sơ thi vào bộ ngoại giao rồi ghé vào VFR chơi thì được chị Hà rủ rê. Sẵn có tinh thần "thoát khỏi thực tại đen tối" nên không cần suy nghĩ gì cả mà cứ OK luôn, thế nên cho tới mấy ngày sau lúc nhận được email confirm vé rồi vẫn không thể tin được vào mắt mình. Chúng tôi tự tin lock lịch đi Myanmar khi trong đầu còn chưa có khái niệm gì ngoài hình ảnh cánh đồng hoang sơ kiểu châu Phi, và tự nhủ là sẽ dành hơn một tháng trước khi đi để nghiên cứu Lonely planet và hỏi kinh nghiệm từ những người bạn đã đi về. Nhưng công việc cứ cuốn đi. Trong một tháng đó ngoài việc chỉ hăm hở nghĩ về chuyến đi, tôi chẳng nghiên cứu thêm được gì ngoài 2 chục trang đầu Lonely planet (chủ yếu là mục lục, bản đồ và giải thích các kí hiệu dùng trong sách). Cho tới trước lúc lên máy bay, ấn tượng nhất trong đầu chỉ là "không điện thoại, không internet", cùng với niềm tin lớn lao rằng “người Miến rất hiền” – điều duy nhất đọng lại trong đầu sau những buổi “học hỏi kinh nghiệm”

Rangon
Chúng tôi bay sang Myanmar vào buổi chiều. Sau khoảnh khắc ngắm hoàng hôn trên bầu trời – thứ mà tôi luôn cho là một trong những điều kỳ diệu nhất trong đời – thì tôi nhận ra là mình sẽ hạ cánh ở Rangon vào lúc trời nhá nhem tối. Nghe Rangon thì có vẻ quen thuộc, nhưng thực chất cả hai chúng tôi chẳng ai biết Rangon mặt mũi như thế nào, xấu đẹp, nguy hiểm ra sao, ngoài việc nó là thủ đô của xứ Miến và trình độ phát triển chỉ ngang tầm Hà Nội của thập niên 80. Và chỗ máy bay chuẩn bị đáp xuống thì tôi chỉ thấy một vùng đất tối om, lúc đó gần 6h tối nên đèn đóm chưa được bật, mà nếu có thì cũng rất lom dom, phải dụt mắt thật kỹ mới nhìn thấy.

Xuống đến sân bay, ấn tượng đầu tiên là sạch sẽ sáng sủa và to hơn Nội Bài quê mình, nhưng lại có vẻ vắng vẻ hơn, thế nên không có cái cảm giác xa lạ lo lắng lắm.

Sau một hồi tán tỉnh với bác cò du lịch ở sân bay, hai chị em cũng nhảy được lên taxi về khách sạn với giá 4$, rẻ hơn 1$ so với sách mách, mấy anh chị cùng chuyến bay đi về khách sạn khách cũng hưởng sái taxi giá bèo nhờ tài cò kè của chị Hà. B-) Rủi thay cho bác cò du lịch, cứ tưởng thả con săn sắt bắt con cá rô, discount ít tiền taxi để túm hai con gà béo, kiếm 500$ cho chuyến tour qua mấy thành phố ở Myanmar, ai ngờ vớ phải hai đứa nghèo kiết xác. Bác lái xe nhiệt tình đưa tới tận khách sạn mà bạn chị Hà đã book hộ, xong rồi còn cố nán lại để giới thiệu trên giời dưới bể về các điểm đên hay ho và các options kèm theo giá tiền (đương nhiên). Mặc dù hai cháu đã khai rằng chúng mình có bạn ở đây rồi, mà tiền cũng ko có đủ để đi tour của bác nhưng thấy bác thao thao bất tuyệt mà không cách gì dừng lại được, hai cháu bé vẫn cứ gọi là mướt mồ hôi. May mà đúng lúc đó bạn chị Hà xuất hiện nên mới có lí do để mời bác lại nhà, hic.

Tsu Mon, bạn của chị Hà đang làm cho tờ Myanmar times, dẫn theo cả anh người yêu đến tiếp đón hai bạn người VN, dẫn ra một quán cơm ở ngay vỉa hè ngay đối diện khách sạn. Tuy là ở ngay con phố chính của Rangon nhưng buổi tối ở đây không khác gì phố huyện trong truyện của Thạch Lam, các hoạt động đều rất thưa thớt và phố xá cũng không có nhiều người qua lại. Đây là hàng ăn kiểu Miến lai Tàu nên các món ăn cũng tương tự như ở Việt Nam, tuy không ngon bằng và rất cay. Thích nhất là có cả rau muống xào. Trong lúc đang ăn, chúng tôi bắt gặp một đám lễ rước tượng vua chúa hay phật gì đó đi ngang qua, nghe nói một năm chỉ diễn ra đúng một lần nên tôi nghĩ rằng đây là điều may mắn đầu tiên khi chúng tôi đặt chân đến đây.

Những ấn tượng đầu tiên về Myanmar giống y như những gì trong sách và lời người bạn đã nói “ người Myanmar rất hiền”.

Ngày đầu tiên ở Rangon

November 23, 2010

note lại những tháng ngày bão tố

Hôm nay quả là một ngày đau tim, như bao ngày khác, mỗi ngày vài trận.

Sớm nay mở inbox ra thấy email nườm nượp đổ về. Đáng chú ý có một anh (mặc dù chưa biết mặt nhưng mình đoán đấy lại là một anh đẹp zai - ở cái xứ sở này zai đẹp không còn là một thứ xa xỉ phẩm mà trái lại nhiều như lá mùa thu) gửi một bức thư dài loằng ngoằng mắng mỏ vì mình đã chậm trễ trong việc gửi cái phong bì đòi tiền reimburse của bác ý nên giờ bác ý đang thiếu tiền tiêu. Liền sau đó là một email cũng của anh này bảo là ôi t xin lỗi vì đã quá nặng lời, và diễn đạt lại nội dung thư trước với lời lẽ có phần ít tinh tướng hơn, bảo là t biết bọn m cũng nhiều việc nhưng mà lần sau cố gắng gửi đi sớm nhé. Mình đoán là gửi xong thì chột dạ, sợ mình trả thù lần sau gửi muộn hơn nên mới phải hạ giọng chứ chả có thương tiếc gì mình đâu hehe. Ts, cứ thử đến đây ngồi xem ai working as off hơn ai ;-(, chả nhẽ mình lại lịch sự viết thư lại bảo là m nên calm down xếp hàng vì t còn nhiều priority hơn cái đó và đến lương tháng trước của t còn chưa có thời gian ngồi check xem giờ đang ở nơi đâu trong cái hệ thống lằng nhằng vl này :|

Công việc của mình thật là thú, lúc nào cũng giống như làm bài kiểm tra toán 15p 100 câu mà cứ có cái đồng hồ tick tick bên cạnh. Đôi khi lại có một cú điện thoại với cái country code nào đó của một đứa giời ơi đất hỡi nào đó gọi đến nhờ mình làm những thứ nào đó mình chưa từng nghe nói đến bao giờ, chỉ biết là rất urgent theo kiểu chúng ta chỉ còn 5 phút để hành động lol. Tất cả mọi thứ ở đây đều luôn và ngay, nếu chẳng may không kịp vắt chân lên cổ mà chạy thì sẽ bị những thứ luôn&ngay khác đè bẹp, và kết quả của việc không làm kịp là bị xử lý ngay tại chỗ hoho. Ở đây, sự bình yên xa xỉ đến mức mỗi khi nó xảy ra thì người ta lại lo sợ ko biết có phải vì một bão giống nữa lại sắp ập tới :))

Tuy nhiên, nếu look on the bright side thì mình cũng gain được khá nhiều thứ kể từ khi chân ướt chân ráo vào đây:
một là hết sức tập trung vào công việc cho dù là đang phải share một khoảng không gian 10m2 với 5 người khác và một lô lốc các bàn ghế, tủ, máy in, giá sách,… và những ng còn lại cũng đang chạy tán loạn và tá hỏa với những cái task luôn&ngay của họ;
hai là hết sức bình tĩnh trước những ca khó kiểu như 8h tối chủ nhật khi tất cả các thể loại service provider đang vui thú với gia đình thì mình bắt đầu tá hỏa gọi khắp trong Nam ngoài Bắc để tìm kiếm một cái phong bì xấu số bị rơi rớt đâu đó trong khâu vận chuyển, và tìm ra xem con ng xấu số nào sẽ phải mò đến chỗ cái phong bì và vận chuyển nó đến đích trước 9h tối 8-};
ba là hết sức kiên nhẫn khi có cả tấn việc đang xếp hàng mà vẫn phải copy paste một bức thư gửi cho vài chục người Dear + specific name, vì CC hay BCC đều là biểu hiện của sự thiếu chuyên nghiệp :((
Vv. Và vv.

Nói tóm lại, sức đề kháng của mình đã tăng lên đáng kể và khả năng bị heart stroke trong tương lai đã giảm đi nhiều vì đã quá quen với trạng thái hyper suốt cả ngày 8-}


To be continued…

October 22, 2010

:(

Thế là cuối cùng cũng thi xong! Dù sao mình đã cố gắng hết sức để dành thời gian ôn thi và đi thi (8-})và với tight schedule như hiện nay thì fail cũng là điều dễ hiểu (các bạn cao thủ khác toàn thấy ôm một xấp tài liệu tụng kinh trước cửa phòng thi trong khi mình luôn trong tình trạng phi như bay từ đầu này sang đầu kia tp để đi thi hoặc vừa đứng chờ đến giờ thi vừa thấp thỏm check mail bằng phone vì sợ các request từ trên trời rơi xuống 8-})

Số mình đúng là số con bọ hung :(( chưa một lần nào trong đời đc biết thế nào là may mắn trong thi cử, hôm nào mà revenue phản ánh đúng investment đã coi là may lắm rồi còn ko thì toàn gặp bad luck, hic.

2 lần phải thi lại ở đại học đã cho mình biết thế nào là cảm giác bị fail nhưng nói chung fail vẫn ko thể là một từ có thể chấp nhận đc đối với mình. :(( depressed quá :((( thời điểm này mình vẫn đang rất keen on the mofa nhưng mà ko hiểu 1 năm sau thì có còn giữ đc enthusiasm ko nữa T.T nhưng dù sao cũng phải thi tiếp để trả nợ, ko thể fail thế này đc :((


Work is so boring, by the way. although it requires communication with someone every 5 minutes, the workload, lack of sharing and time pressure make me sick. A day at mck seems to last for half of a day time. you arrive at the office, get sunk in the work and when you feel like taking a break, it's night already. that's definitely not what i expect from work.

life is fragile!

how would you feel if one day someone you know suddenly disappeared? and never ever came back? and you don't know why?

just like an unanswered question, some may soon forget about it. some keep it for the life time.

October 02, 2010

Tripping







decision on the blink is best. i've got myself a ticket to intriguing burma in Dec.

;-)

September 27, 2010

peaceful memory



cannot say how i love this place, but it's simply what i've been growing up with :)

September 12, 2010

Reflection




It's been a century since i wrote sth here. As my life is getting more boring than ever and I'm getting too lazy to do anything else other than daily work, I think I'll resume my blogging habit from today. Just a way to balance my life, to keep me from going crazy because of the workload. Most importantly, my bosses would never ever pass by here, I hope :)

I've just started my new job for 2 days. Actually it officially starts this Monday and i even haven't signed the contract yet, lol. Just 2 days, unofficial, but it seemed like a month to me. May it be thanks to my adaptability, or the workload is just as much as what takes me a week or so to do normally. What really matters is I desperately looked forward to the weekend after 2 days of work, which never happened when I was with vfr. And people are too busy to be anything else other than colleagues. Once in a while, they pass by in a hurry and all that appear in the talk are work, tasks, inquiries and complaints, as I observed.

It may be too soon to judge, and even i don't feel i can get good friends here because of the nature of their work, it's still worth a try, isnt it?

Should stay away from the crowd and spend more time on the books, too.

July 28, 2010

huhu

I was the first to leave. But now i'm crying like i'm the one who's deserted. T__________T

June 03, 2010

T_T




Kể từ khi nào mà mình:

Không thể tập trung để đọc một cái gì đó trong 30p mà ko nhảy sang cái khác
Không đủ kiên nhẫn để đọc hết một quyển sách
Không thấy còn háo hức tìm kiếm và apply một công việc mới
Không đủ quyết tâm để thực hiện dù chỉ là một cái resolution
Không còn làm theo những kế hoạch mình viết trong day-runner
Không dám take risk
Không còn khao khát được đi xa
Không có động lực để làm tốt hơn
Không còn được inspired nhiều từ những câu chuyện của người khác
Không còn thấy mình có ước mơ?

Ai trả lại cho mình lương thiện :( Please bring me back :(

May 25, 2010

take it easy


Ha ha, mình biết mà, trên đời này chẳng có gì là irreplaceable.

May 08, 2010

where am i heading?

Vừa ngồi liếc qua những thứ mình viết khoảng hơn một năm trước. Tự nhiên nhớ ra lâu lắm rồi mình ko có được cái cảm giác háo hức, cố gắng vì một cái gì đó.
Không biết từ bao giờ mình làm mọi việc vì trách nhiệm nhiều hơn là vì yêu thích. Đại loại là dạo này đang sống thiếu mục đích, lười biếng và vô kỷ luật. những dự định đặt ra đều ko hoàn thành. có lẽ lại phải cần đến một cái gì đó mới mẻ hơn.

February 14, 2010

a new year has come


A new spring is just coming. Hope that it would open a good year for everyone. Leave old things behind and let new ones come in.
We are all here doing the same things day by day. But there must be something different this year, i guess ;-)

Live high.

February 08, 2010

Ghi chép lại một lần bị cá vàng túm cổ

Trưa hôm nay vào hồi 12h20p TL hăm hở dắt xe ra khỏi nhà xe của công ty trên đường VNP để đi tới chỗ hẹn ăn trưa trên đường Trần Hưng Đạo. Trên đường đi, do mải say sưa với cái nắng chói chang của mùa xuân nên TL đã đánh rơi một thứ hết sức có giá trị :(( vì đường quá đông ko thể quay xe lại được, vả lại sợ muộn mất cuộc hẹn nên TL sau một hồi luyến tiếc đã quyết định đi thẳng ko thèm quay đầu lại. Tuy nhiên trên đường đi cô vẫn thi thoảng tiếc rẻ hiện vật có giá trị trên nên đầu óc hơi bị pre-occupied một tẹo.

Đi hết đường La Thành là đến đoạn cắt giữa Nguyễn Lương Bằng với Kim Liên mới và vòng vèo quỷ quái gì đó để đi tiếp lên Khâm Thiên hoặc Tôn Đức Thắng. (Thú thật là đây là ngã năm phân luồng kỳ quái nhất mà cô được biết ) Mọi lần TL vẫn làm theo hiến pháp và pháp luật là đi vòng sang đường Kim Liên mới sau đó vòng lại để đi lên TĐT. Tuy nhiên trước đây TL thường đi từ phía NLB lên TĐT hoặc từ La Thành sang KL mới chứ chưa bao giờ đi từ La Thành sang Khâm Thiên cả, kể từ khi nó bịt cái chỗ này lại. Sau một vài quan sát và phán đoán hành động của những kẻ đi trước, cô quyết tâm làm follower, theo đuôi một số bác quay đầu xe ở ngay chỗ dải phân cách trên đường NLB. Nhưng rủi thay, mấy bác này lại phóng thẳng lên TĐT, còn một mình cô thì rẽ sang Khâm Thiên.

Và thế là, a lê hấp, một chú cá xanh lừ lừ tiến ra miệng nở nụ cười đầy thông cảm. (Thực ra khi quay đầu xe TL cũng đã linh tính một sự không lành sẽ xảy đến với mình, khi cô nhìn thấy bóng áo xanh thấp thoáng đằng sau cây cột đèn giao thông. Như mọi lần, với bản tính hèn nhát của mình, cô đã lượn ra xa xa khuất tầm mắt các chú cá rồi mới rẽ đi đâu thì rẽ, tuy nhiên ko hiểu hôm nay ăn phải cái gì mà cô vẫn can đảm quay đầu xe ở nơi đầy rủi ro này.) Chính ra phải những kẻ máu mặt hơn thì họ đã quay đầu xe đi thẳng để lại chú cá đứng ngây người vì luyến tiếc. Nhưng không, mặc dù thấy cá đã bơi ra đến giữa đường, TL vẫn lừ lừ phi xe tới. Tất nhiên đến nơi của cá đứng cô vẫn phải dừng xe lại, vì ko đủ dũng cảm gây tai nạn giao thông tại đó. Chú cá này mặt mũi xấu hoắc, nghĩ bụng buông lời xu nịnh cũng phí nên TL quyết định giữ khuôn mặt straight nhất có thể. Được cái chú cá chắc cũng mới vào nghề nên vẫn chưa có được vẻ bặm trợn thường thấy, chú ko xồng xộc ra giật chìa khóa xe và gõ cộp cộp vào xe của TL.

Cá xanh: Chào chị.
TL: Vâng, chào anh, có vấn đề gì thế ạ? (vẫn giữ mặt straight nhất có thể:|)
Cá: Chị có biết là chị vi phạm gì không?
TL: (mặc dù trong bụng đã biết thừa vì sao mình chết, vẫn giữ khuôn mặt straight nhất có thể) Ôi thế ạ, cái gì thế ạ :O
Cá: Ai cho chị quay đầu xe ở kia? Giấy tờ đâu?
TL: (lôi ra nào thì CMT, bằng lái, giấy tờ xe, bảo hiểm – hú hồn may hôm nay mang đủ 8-})
Cá: (sau khi nhìn cái bằng lái có ngày tháng năm sinh thằng cá chuyển ngay từ “chị” sang “em” ngọt xớt ;-() Thế em có nhìn thấy cái biển cấm quay đầu xe ở kia ko?
TL: (giả vờ quay lại, thì đúng là có cái biển cấm quay đầu, rất tiếc là lại ko có them cái hình ô tô nào trong đấy cả T___T Tuy vậy, cô vẫn tỏ vẻ hiểu biết tí chút về PL:) akak, em tưởng chỉ cấm ô tô quay đầu :O
Cá: (chắc là thầm nghĩ “hahaha đồ ngu”) hê hê cấm thì cấm tất chứ làm gì có chuyện chỉ cấm ô tô!!! Thôi đi sang bên kia giải quyết, mau!
TL: (- biết là ko thể cãi lỹ vì chả có lý lẽ gì mà cãi nên đành chuyển sang phương án khác –) xử lý thế nào ạ :O? Nhanh lên em đang có việc vội đi!!!!

Tuy nhiên, chắc cá này chỉ có nhiệm vụ tóm con mồi mà ko phải là decision maker cho nên nhất quyết bắt TL phải sang góc bên kia đường để gặp gỡ thủ lĩnh thực sự của bầy cá.

Lại nói thêm, vào thời điểm TL bị cá xanh chặn lại giữa đường, dòng người qua lại đều ngoái nhìn với con mắt hiếu kỳ, ko rõ là nhìn cô hay chú cá xấu xí kia. Có người đi ngược chiều còn cố gắng ngoái đầu lại ném cho lời khuyên chí tình “ đưa cho nó 20k đi là được đi ngayyyyyyyyyyy!!!!” khiến cho cá xanh bị chạm tự ái nên không thể giữ được bình tĩnh và quát tháo ầm ĩ “đi đi nhanh lên, có gì mà nhìn, mm!” (á à, dám chửi nhân dân à, mày chít hehehehehe).

Sang đến góc kia thì thấy một đám cá vàng (lần này là vàng chính hiệu nhé) đang lúi húi chế biến các con mồi khác. Các bác xe ôm gần đó nhìn TL với ánh mắt thương cảm, mặc dù cảnh tượng này các bác ko còn xa lạ gì.

Một cá vàng (trông mặt mũi có sáng sủa hơn cá xanh chútB-) tiến lại giơ tay chào “chị” lấy lệ, bảo TL đưa giấy tờ cho hắn xem. Này thì bằng lái, này thì giấy tờ, này thì bảo hiểm, này thì … TL tay đưa, miệng giới thiệu, ko để cho cá vàng kịp cất lời trở lại “anh thông cảm em đang phải đi làm việc, có việc gấp vội đi nên không để ý (hic hic)”

Cũng giống cá xanh lúc nãy, sau khi liếc thấy ngày sinh của TL, cá vàng tỏ thái độ khinh bỉ ra mặt. Mặc dù cá này chắc cũng chỉ hơn mình 2,3 tuổi là hết cỡ ;-(

Cá vàng: sinh năm 88 mà đã đi làm rồi à?
TL: vâng, tại em học sớm 2 năm đó :-> (bốc phét ko ngượng mồm =))))))
Cá: haha, làm gì có chuyện đó, sao lại học sớm hai năm đc.
TL: ơ hơ, sao lại không? (bố khỉ, tán phét nhanh lên cho chị còn đi b-()
Cá: Ai cho quay đầu xe chỗ kia hở? (nhìn vào một trong số giấy tờ của mình) Á à, abcxyz à, abcxyz mà ko biết là chỗ đấy ko đc quay đầu xe à?
TL: Khổ quá bình thường thì em vẫn vòng lên kia mới quay đầu, tại hôm nay đang vội đi có việc gấp, 12 rưỡi phải có mặt rồi (đúng là việc thật ý chứ T_T) anh thông cảm cho e lần này đi ko có e muộn giờ mất!!!!
Cá: (giọng đầy mỉa mai, vênh mặt định dạy đời) abcxyz mà còn vi phạm thế này thì còn nói ai hả hả hả???
TL: hic hic ai chả có lúc chẳng may ạ hic hic, đến công an mà còn vi phạm nữa là … (heheheehhe)
Cá: (câm lặng trong 5s rồi trả giấy tờ) … thôi, abcxyz đi đi.
TL: Vâng – cầm lại giấy tờ quay lưng đi thẳng 8-} mặt vẫn giữ straight hết mức có thể. -> :|

Các bác xe ôm cạnh đó vẻ mặt ngơ ngác, chắc chưa kịp cá độ với nhau xem TL bị charge bao nhiêu, “ớ ko nộp tiền cho công an à :OOOOOOOOOO”. Nhưng TL ko kịp trả lời,cũng ko biểu hiện thái độ, dù sao thì lần này cô cũng sai thật nên ko dám hí hửng =))

Lúc ra đến chỗ cái xe thấy anh cá xanh lại vừa bắt đc một mẻ nữa, một chị đi Spacy, ko biết vì lí do gì, cá đang ra oai, vẻ mặt có vẻ hí hửng, nên có lẽ ko nhận ra TL đã đc thả hêhee. Có mấy bà đi ngang qua đường nói với vào, “ối giời cô ý xinh thế mà lại bắt à hí hí.”

Còn TL, trong đầu cô chỉ kịp nghĩ “hú hồn, may mà chỉ mất có 5 phút” =)). Hết

*************






Mà mình bất chợt nghĩ ra, cái giọng của cá vàng hôm nay giống hệt giọng thằng Xì Kô hay mỉa mai mình lắm nhớ :-w heheheh

February 06, 2010

Am I missing somebody? :(

Đúng là chỉ có khi mất đi cái gì thì người ta mới nhận ra nó có ý nghĩa như thế nào với mình.
Chỉ cách đây vài tuần thôi mình và các cậu vẫn còn ngồi học chung một bàn, cùng nhìn về một phía. Mình đã quen với việc gặp các cậu hàng ngày, hoặc là vài ngày một lần vào những hôm mình mải mê đi làm mà bùng học T_T mình quen với việc các cậu giữ chỗ cho mình, điểm danh cho mình và hỏi mình đã ăn gì chưa, đã ôn thi chưa T_T cậu Châu sẽ mắng mình nếu cậu ấy rủ cả lũ đi đâu mà mình lại kêu là bận rồi ko đi đc, mắng cả cậu Liên những lúc ngu đột xuất, mắng cậu Hoa những lúc ăn mặc lăng nhăng đến lớp. Cậu Liên sẽ cho mình mượn vở chép bài, cậu Hoa sẽ nói cho mình là thầy cô dặn gì những hôm mình nghỉ học. Cậu Chi sẽ ngồi nói miên man một thôi một hồi mà mình rất ít khi hiểu cậu ấy nói gì T_T. Thường thì đến lúc thi hoặc gần thi cậu Xù mới xuất hiện. Còn cậu KH sẽ tha lôi các thể loại tài liệu ôn thi, tập 5k, 6k, 7k và phô tô ở khắp mọi nơi về và giơ ra đầy vẻ nghiêm trọng. Sau đấy mình thường sẽ sang nhà cậu Liên để học nhóm với tất cả hoặc gần tất cả bọn cậu. Ở đó ngoài việc ôn thi thì còn xảy ra đủ các thể loại chuyện trò ăn uống ngủ nghỉ lung tung xòe, cứ ôn được câu nào thì chuyện trò rôm rả câu đấy. Mà câu chuyện mình nhớ nhất là cậu Xù bảo muốn đc điểm cao môn CK thì cứ rủ thầy HL chơi bạc rồi đánh cho thầy thua là xong, vì thầy chơi rất kém, lolz.

Thế mà hôm nay nói chiện với cậu Liên trên YM mình cứ thấy sao ý :(( như kiểu là đã lâu lắm lắm rồi ko gặp nhau ý T_T bây giờ mỗi đứa nhìn về một hướng, mỗi đứa làm ở một chỗ, ko còn có nhiều chuyện để nói như “ngày xưa”, ngoài cái câu “m đã làm xong đề cương LV chưa”, “đi làm thế nào” thì chả còn gì để mà bốc phét hic hic. Hồi trước mẹ mình thấy mình ngồi chat với các cậu cả tối thì bảo mình là gặp nhau cả ngày còn chưa nói hết chuyện hay sao mà suốt ngày chat chit thế. Còn bây giờ thì ko có chuyện gì chung để nói nữa rồi, ko có bài vở để mà bàn bạc, ko có thầy cô để mà ca thán huhhuhu. Ngày trước các cậu hay chửi mình là suốt ngày làm làm bỏ rơi bạn bè, bây giờ các cậu đi làm rồi cũng thấy biến mất luôn hie hie hiehie. Mà chắc là các cậu vẫn còn đang háo hức với công việc mới nên còn chưa nhận ra cái sự học nó đã đi qua, còn cái sự háo hức của mình thì nó đã xảy ra cách đây hơn 1 năm rồi huhuhuh, thế nên bây giờ mình đang phải ngồi gặm cái sự buồn tẻ quạnh hiu vì mải mê chinh chiến xong tỉnh ra thì ko còn thấy bạn bè trường lớp đâu nữa, huhuuhuuuh. Hôm trước mình đến trường để thi, thấy mới nghỉ học vài tuần mà trường đã thay đổi nhiều quá, những phòng học nhà G giờ đã dẹp hết, nhà B thì đang sửa lại, vài tháng nữa thôi lúc các cậu quay về trường để bảo vệ LV hay nhận bằng tốt nghiệp sẽ khó có thể nhận ra cái lớp ngày xưa mình đã ngồi học.

Sẽ chẳng có lúc nào để mà gọi nhau lên lớp điểm danh hay nhờ mua bánh mỳ nữa nhỉ. Cách đây mới chỉ mấy tháng mà thấy đứa nào nhắn tin gọi điện cho mình trong giờ học mà mình lại ko đang ngồi trong lớp thì biết ngay là thượng đế đã gọi đến tên mình huhu. Bây giờ điện thoại của mình được yên thân vì ko phải nhắn tin liên tục đi khắp nơi những đêm ôn thi khuya khoắt nữa. Bây giờ nó chả phải nhắn tin cho ai cả ý Mà giờ cũng chả còn cái cảm giác hoan hỉ lúc đi học lại được điểm danh và sung sướng những lúc bùng học mà nhận đc tin nhắn là “hôm nay ko điểm danh hay kiểm tra gì đâu và thầy dạy rất chán”. Cũng chả còn những lúc mấy chục con người hồi hộp giành giật nhau xem tờ điểm. Các anh chị nhớn thì bảo là ôi dào điểm chác thì quan trọng gì, nhưng ai đi học mà lại ko muốn đc điểm cao? tất cả sẽ cùng vui khi biết là một môn chuyên điểm kém mà cả lớp toàn 6,7, nhưng có đứa sẽ phát khóc lên những lúc mà cả lớp toàn 9 còn mình thì bị 8.5 ý chứ =))
Túm lại là mình rất nhớ các cậu huhuhu hôm nay cậu KH gọi điện cho mình mà mình suýt khóc.huhuhu.
Mình nhớ cả bô lão, Hà béo, Mai, Thúy, sếp Thoa,…. biết đến bao giờ mới lại được ngồi nghe các cậu tranh luận các vấn đề kinh tế chính trị xã hội và mình thỉnh thoảng lại ném tí đá vào để hạ nhiệt cuộc tranh cãi nảy lửa 8-}
Huhuhu các cậu đang ở đâu làm gì mau ra đây :((((( mình vẫn cứ nghĩ là đang nghỉ tết thôi ý, và sau Tết mình lại gặp các cậu, lại đi học chiếm mấy bàn đầu và bàn tán các vấn đề đâu đâu. Thỉnh thoảng mình vẫn đến trường để mượn sách, gặp giáo viên hoặc …thi lại =)) Nhưng mà mỗi lần nói chuyện với các cậu trên này là mình lại nhận ra là chúng ta đang ngày càng đi ra xa nhau hơn, rồi mình sẽ phải quen với việc ko có các cậu chờ mình ở trường, nghe mình than vãn kể lể, ko có rủ rê bùng học lang thang cho có hội có thuyền…ôi giời mình rất ghét cái sự thay đổi :((((((
….
Các cậu có bị như mình ko hay có mỗi mình mình có vấn đề nhỉ huhuu, dạo này đầu óc mình hơi có nhiều vấn đề quá mức cần thiết rồi đấy >.< một biểu hiện của bệnh sắp điên là dạo này mình viết rất nhiều note 8-}, phải cái mạng xã hội này ...xã hội quá, động một cái là nó là toe toe lên cho cả xã hội biết, trong khi cái sự điên của mình thì ko cần thiết phải gây quá nhiều chú ý đến thế =))

January 29, 2010

Just a story to remind...

by Linh T. Nguyen on Thursday, January 28, 2010 at 10:33pm



Thái Lan là đất nước nuôi nhiều voi. Trong 1 đàn voi được thuần hóa người ta thấy những con voi trưởng thành thì được cùm bởi những chiếc gông nhỏ để nó có thể dễ dàng đi lại mang vác cho đồ cho chủ. Ngược lại những chú voi nhỏ thì được gông bằng nhưng cái cùm rất lớn.

Một hôm, con voi con mới hỏi chú voi trưởng thành: Tại sao anh không dùng sức của mình để bẻ gãy cùm tìm tự do cho riêng mình? Nếu tôi là anh thì tôi đã làm như vậy từ lâu rồi, nhưng cái cùm của tôi lớn quá sức tôi không bẻ nổi!!!

Voi lớn không nói 1 lời.

Ngày qua ngày, con voi nhỏ cố gắng dùng sức để bẻ cái cùm của mình hòng thoát thân. Nhưng nó không làm nổi... và nó bắt đầu nghĩ mình sẽ không bẻ gãy cái cùm này vì nó lớn quá!!!

Một ngày kia khi nó đã lớn, người ta thay cho nó chiếc gông nhỏ hơn để nó có thể mang vác, làm việc. Nó vẫn nghĩ mình không thể bẻ gãy cái gông này vì mình đã thử nhiều lần rồi mà không thành công. Và nó đành chấp nhận số phận...

****

....people'll regret the things they didn't do more than the ones they did.

January 02, 2010

Sớ Táo quân của jenda :D

(by Linh T. Nguyen on Friday, January 1, 2010 at 3:20am)

Định viết một cái resolution cho năm mới nhưng vì một số sự việc đã lấy đi hết cả mood cụa mìn :"> thôi để khi nào recover thì viết hehe.

2009 thực sự là trôi qua quá nhanh, đến mức bây giờ tất cả những gì xảy ra ngoài phạm vi 1 tháng trở lại đây đối với mình đã thành một cái gì đó rất xa. Có khi mình bắt đầu bị bệnh ko có khái niệm về thời gian, đồng hồ sinh học bị náo loạn :"> thử điểm lại những dấu mốc mà mình có thể nhớ đc xem bức tranh 2009 của mình thế nào.

2009 mở đầu như thế nào, ko thể nhớ đc. Chỉ nhớ mang máng là những ngày đầu năm mình rất vật vã với task ở VFR. Một ngày đầu năm rét mướt và mình đã bùng học môn giao nhận vân tải để đi pv, lần đầu tiên trong đời =)) nghĩ lại cũng hơi ớn. hồi đấy mình mới vào VFR, đội quân vẫn còn đông đảo nên mình đc ưu tiên làm những công việc nhàn hạ và sung sướng nhất :D một ngày hứng chí mình gọi điện cho anh Tàu khựa và anh NB để xin PV về FTA nhưng anh Tàu thì các bạn biết sao rồi đó B-) Anh NB thì ok, warmly welcome hoho, và thế là mình đi pv bác đại sứ Nhật => thật là hết hồn, vì thực ra hồi đấy mình rất là gà con và vẫn còn đang áo tưởng về nghề báo kì diệu lolz. Nhưng mình vẫn rất sướng vì một trong những sở thích của mình là ra vào các DSQ cửa thép chống đạn dày cả tấc, nặng chình chịch, chưa bao giờ mình đẩy ra được mà ko nhờ đến sự giúp đỡ của mấy anh bảo vệ (chính mắt mình thấy một chị bí Nhật dùng 2 tay và một chân để mở cửa ạ lolz) -> chú thích là vì mình hay thích xem phim hành động bom mìn Hollywood, mới cả vào đấy ko bao giờ bị nghe âm thanh hỗn loạn từ đường phố dội vào =))
Quay lại chủ đề chính, hồi đấy mình cũng chưa đc học lễ tân ngoại giao khỉ khỉ gì đó nên cũng ko có gì để lo sợ, tán phét rất hùng dũng. Cuối cùng, ko hiểu trông mặt mình baby ku te quá hay hành động thất lễ sao mà bác ý hỏi mình là "sao trông mày trẻ thế, tốt nghiệp đại học lâu chưa con" hoho. Chẳng nhẽ mình lại "dạ thưa bác con mới SV năm 3 đại học Fờ tu nơi có cái VJCC nhà bác" 8-} thế là đành liều khai rằng cháu năm nay 24 tuổi ... được cái những lần gặp sau thì bác ý rất nice và ko hỏi han thêm về tuổi tác =))

Lại nói về vụ NB, năm nay mình rất có duyên với các anh Nhật, đặc biệt là cú phốt với cái anh hồi tháng 9 làm cho mình tổn thọ mất mấy năm tuổi hic hic :-< hi vọng bác này ko mắc bệnh thù dai :-ss Giờ thì vận đổi sao dời, sau bao biến cố, mình đã đc nếm mùi đau khổ, much bolder, trông già hơn mấy tuổi ;;) và vẫn tiếp tục bốc phét là em mới... 24 :"> =)) hôm trước sơ sảy để status kêu ca thi cử trên YM thế là có anh nhà báo nọ hỏi "oài, em học cao học à?" 8-} ko biết nói sao đành phải :D, hehe. Thế đấy nhưng mà do xã hội vẫn chưa áp dụng nguyên tắc bình đẳng nên mềnh vẫn phải khai man tuổi để đc khen là "ôi trông em trẻ thế" thay vì "hả, m vẫn còn đang học à-> về nghiên cứu thêm sách vở đê" =))

Lại nói về chuyện học, các bạn đừng có nghĩ là mình lười học nhé hic, mình chỉ bị mắc bệnh nước đến cổ mới ôn thi và hoàn cảnh xô đẩy ko cho phép đi học "tương đối đầy đủ" thôi chứ mềnh vẫn thích học ạ :"> và cái sự học của mình trong năm qua thì vẫn ko có sự vụ gì mới ngoài việc là vẫn mất đều đều mỗi môn 1 điểm chuyên cần T_T thi xong xuôi tất cả lại về hehehe

2009 cũng có thể nói là một năm học cuối cùng rất nhiều kỉ niệm ở FTU. Ko thể ko nhắc đến EC, máu thịt của ta, lý tưởng suốt đời của ta >:D< Hai tháng đầu của năm, những đêm thức trắng Front the most, nói chuyện, đốc thúc, lo lắng, bàn bạc, căng thẳng, và mặc dù nhiệm vụ PM ko hoàn thành, nhưng mình vẫn nắm trong tay những hình ảnh FTM đẹp nhất mà mình từng thấy, tràn ngập không khí Front the Most :). IOGT, những ngày enjoy our life to the fullest xD. BeePro, những ngày có thể nói là vật lộn với khó khăn khi mà lo lắng và stress hiện lên trên từng khuôn mặt. Đúng là chỉ có những khó khăn mới làm cho người ta hiểu và yêu quý nhau hơn. Mới cách đây 6 tháng thôi mà có cảm giác như là kí ức từ lâu lắm. Mọi thứ thay đổi quá nhanh, ai ai cũng bận rộn với những kế hoạch của riêng mình, nhưng có lẽ có một điều sẽ ko bao giờ thay đổi đấy là tinh thần EC. Không có gì lấy đi nhiều nước mắt và mang lại nhiều ấm áp và nụ cười như EC, rồi các em new bees sẽ thấy ;-). Mỗi lần nghĩ đến là chỉ chực khóc thôi, mặc dù mình chưa bao giờ bị nước mắt chảy thành sông như chị Bích Hà, Lana, Khanh ú, My hấp B-) hehehe i'm very iron >:) cám ơn EC vì đã mang lại cho em nhiều thứ, các anh chị, các bạn, các em, đã khiến cho những tháng ngày ở FTU ko thể có ý nghĩa hơn, ở đây, em đã hiểu vì sao có lúc vui sướng người ta lại khóc, ko phải vì quá vui sướng mà vì niềm vui đó đã phải đánh đổi bằng bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và tâm huyết. ~> Feel the flame forever burn, teaching lessons we must learn to bring us closer to the power of the dream...
>>>>>>>>>>>>:D<<<<<<<<<<<<< my lifetime experience Ngoài ra, mặc dù điểm chác lẹt đẹt T_T nhưng năm nay gặt hái cũng kinh phết =)) vào ĐH học dốt đi nhiều nhưng máu me chinh chiến của mình vẫn ko hề suy giảm, kết quả là cuộc thi nào cũng có dấu chân anh, ít nhất là ở nhà gửi xe, tất nhiên trừ các cuộc thi sắc đẹp :"> mặc dù ko đc đầu tư nhiều và luôn đi thi trong tình trạng tay ko đánh giặc, liều mình như chẳng có nhưng mình và nhóm bạn vô đối cũng đã vác về được hai giải nghe qua có vẻ rất hoành: SVNĐ hehe và KN. Chứng nhận, bằng khen vất đầy nhà =)) [nàng An qua chỗ t mà vác chứng nhận KN của m về đi, bừa quá :(] -> các em yêu và rất yêu của mình năm nay cũng gặt hái được nhiều thành công vang dội mà mình ko tiện kể ko lại mang tiếng thấy người sang bắt quàng làm họ =))

Sự biến quanh đi quẩn lại chỉ nhớ đc có thế :D các quan hệ khác vẫn tốt đẹp và hết sức tốt đẹp. Gia đình yên ấm ngoài việc thỉnh thoảng bị mẹ quát vì ko được tích sự gì cho đời mà suốt ngày thấy mất tăm. Cuối năm ban cho một lệnh giới nghiêm đi đâu 9h tối là phải về nhà, lí do là xã hội loạn lạc mà đêm tối cứ lăng xăng một mềnh ngoài đg có ngày sẽ lên An ninh thủ đô mục điểm tin cướp giật giết chóc :-ss -> tóm lại là ko đc đi một mình =)) Năm nay cũng gặp lại nhiều bạn cũ, gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi (thực ra là hò héttưng bừng đập phá trong khuôn khổ hoho). Bộ ba phép thuật vẫn ko có gì mới, vẫn 2/3 single & available, 1/3 còn lại ko available nhưng single almost all the time hahaha. Các bạn TAP thì 6/7 đã yên bề gia thất, một vài đứa có thể sẽ thành gái có chồng ngay sau khi ra trường lolz và 1/7 còn lại tất nhiên là mình huhuhuu. Mềnh cần phải nhanh chóng ko có chúng nó dẫn cả con cái đến buổi ra mắt người yêu mềnh thì sẽ vô cùng tốn kém [thể nào thế hệ sau chả hơn thế hệ trước b-)] =)) nói đến đây mới nhớ là Xù ơi tao chưa bao giờ nhìn thấy bạn Minh béo in person xD mà theo tendency (có khi là dớp ý) thì mình sẽ phải dẫn theo một chú hoặc một bạn, ặc ặc, nhan sắc thì ko tiện bàn =)) tuy nhiên vì mình mắc bệnh hình thức nên đành hope for the best =)) sáng nay các bác GSO tổng kết là ở VN trung bình nam lấy vợ ở tuổi 26, nữ là 22 thế nên mình cũng thuộc diện đáng lo ngại phết =))

Ngoài ra còn một việc nữa vô cùng ức chế là năm nay mềnh vẫn chưa đi ra khỏi biên giới lần nào :-< trong khi các bạn cứ bay ra bay vào rào rào như con cào cào trên đồng lúa, hic. Dạo này khí thế hơi có phần giảm sút, ko thể chấp nhận đc, năm sau phải làm cú Indo thôi mập ơi :(( sao mình cứ bị procrastinate thế nhỉ :(( :(( :(( Sau các cuộc thi chém gió thì trình độ của mình cũng lên kha khá :"> vừa cho vao word count đc 1600w, viết báo mà như này có phải ngon ko =)) tuy vậy cũng hết cái để nhớ rồi, hoặc nếu còn thì khi nào nhớ ra sẽ kể sau. Đấy, bức tranh của mình nguệch ngoạc đc vài nét vẽ. Bây giờ chuyển luôn sang đoạn kết :->

Ngày cuối cùng của năm, tức hôm nay là một ngày đáng nhớ trong suốt cuộc đời 16 năm cắp sách tới trường cụa mìn hê hê.
Sáng vẫn đi làm nhiệm vụ cao cả khi trong đầu ko có một chữ nào cho môn thi vào lúc 2 rưỡi chiều. Thực ra là tối hôm qua và hôm kia vẫn tiếc rẻ ngồi ôm đống quiz TMDT vì mình tuy là sv hư hỏng nhưng vẫn còn một đức tính là thích điểm 10 mà môn này cho nhiều điểm 10 quá -> nhìn sướng mắt =)) Trưa nay ngồi ôn bài để chiều thi mà ko thể nào tập trung được, à quên chưa kể cho các bạn mấy hôm nay mình đang bị collapse hoho :(. Do tâm trạng u ám như thời tiết mấy ngày gần đây nên ko thể nhồi đc 1 chữ nào vào đầu, liếc qua liếc lại nhưng não hết chỗ chứa T_T thế mới biết là dù có lý trí đến đâu thì vẫn ko thắng được cảm xúc. emotion is the hardest thing to hide.
Đến buổi chiều sau khi làm bài thi khó đỡ thì ngay lập tức lên đường viếng thăm theo nghi thức cấp ko cao lắm một đại sứ "đặc mệnh toàn quyền", lolz, nghi lễ ngoại giao ko thể thiếu nếu muốn ngẩng cao đầu sánh ngang với bè bạn năm châu =)) cũng nhân dịp này mình và phái đoàn đc hiểu thêm về đất nước Ai cập huyền bí nơi có rất nhiều .. vàng, nhiều đến nỗi người ta ko biết dùng làm gì đành đi đóng ... quan tài :D thiệt hại là món quà cty tăng nhân dịp tết Dương lịch hay còn gọi là money của mình đã tiêu biến, phái đoàn ra về lòng đầy cảm xúc :| dù sao, mình đã experience thế nào là ngoại giao kinh tế phục vụ mục đích chính trị hohoho =.= anyway, kỉ niệm đáng nhớ cuối đời sv ngây thơ ngơ ngác :)) (xin lỗi những ai ko phải ftu mà đọc đoạn này ko hiểu ạ hehe ;-)


Năm 2009 kết thúc bằng một bài kiểm tra, một kỉ niệm cười ra nước mắt và một sickness mà chắc là sẽ mất một thời gian dài mới có thể recover ;-( buồn hết sức.

Anyway, life is too short to be anything but happy. Thank you everyone being with me. Wishing you all the best for 2010. I cannot tag everyone -> tag noone xD thank you if you really care xD

HAPPY NEW YEARRRRR!!!!

>:D<