ông nội yên nghỉ nhé, cháu sẽ mãi mãi nhớ ông..
July 27, 2011
July 24, 2011
Chủ nhật
Dạo này mất hết hứng thú làm việc, không hiểu sao mình chẳng thấy có tí chút thú vị gì trong cái công việc mình đang làm, tệ quá. Kết quả là một chồng việc bê về cho cuối tuần làm thì vẫn chưa đụng đến một tẹo nào (bây giờ đã là 5h chiều chủ nhật). Hai hôm nay trời lúc nắng lúc mưa, trên fb có đứa bảo tính tình thời tiết Hà nội mấy hôm nay như gái ế haha. Hôm qua định rủ Tracey ra đâu ngồi làm việc từ sáng, mà cuối cùng mưa gió đùng đùng. May mà buổi sáng cũng bò dậy chế được món sandwich kẹp thịt với trứng và cheddar cheese ngon chết mất x).
July 22, 2011
Mệt.
ta về chơi với trẻ con thôi
ta cầm tay bé như cầm cỏ
tiếng cười mang nắng lụa ra phơi
phờ phạc ta một ngày hôm qua
những lời mật ngọt những phù hoa
ta theo trẻ nhỏ lên trời hái
một nghìn hạt sáng mưa sao sa
mệt nhoài ta rồi người lớn ơi
ta về chơi với trẻ con thôi
trẻ con pha rượu bằng hoa rụng
rượu uống say mà không mềm môi
ĐTQ
dạo này lại rơi vào tình trạng no motivation rồi. but no time left for the lost-and-learn game :)
ta cầm tay bé như cầm cỏ
tiếng cười mang nắng lụa ra phơi
phờ phạc ta một ngày hôm qua
những lời mật ngọt những phù hoa
ta theo trẻ nhỏ lên trời hái
một nghìn hạt sáng mưa sao sa
mệt nhoài ta rồi người lớn ơi
ta về chơi với trẻ con thôi
trẻ con pha rượu bằng hoa rụng
rượu uống say mà không mềm môi
ĐTQ
dạo này lại rơi vào tình trạng no motivation rồi. but no time left for the lost-and-learn game :)
July 12, 2011
nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió ...
Hàng đêm, tôi vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vừa "nhìn" ra khu vườn vừa tưởng tượng. Tôi biết mình sẽ không bao giờ quên được, vì tôi vẫn còn nhớ lắm.
Tôi nhớ tất cả những gì đã bay qua bầu trời của tôi.
Tôi nhớ từng bông hoa, từng mùa mưa nắng, từng rẻo đất...
Bố tôi nói cần phải gieo những hạt mầm vào khu vườn; nhưng tôi cũng biết, mỗi một gương mặt là một hạt mầm gieo vào trí tưởng tượng của tôi. Tôi có nhiều khuôn mặt không ngừng mọc lên, những khuôn mặt buồn vui, những khuôn mặt đẹp nhất.
Nhiều lần tôi đã hỏi bố, tại sao người ta không nhớ một bàn tay ai đó mà phải là khuôn mặt trước tiên. Bố nói bởi vì trên đó có đôi mắt. Chúng ta không thể nhìn ai đó mà không nhìn vào đôi mắt họ. Một đôi mắt sẽ cho ta biết họ yêu mến điều gì, và quan trọng hơn nữa, họ đã hy sinh cho điều gì.
Hằng đêm, tôi vẫn tưởng tượng triền miên khi nhìn những ngôi sao. Người ta nói khi một người mất đi, ngôi sao của người ấy sẽ tắt. Tôi hú vía vì vẫn thấy ngôi sao của bạn tôi trên bầu trời, càng lúc càng rực rỡ chạm dần đến ngôi sao của tôi. Và tôi vẫn không ngừng tưởng tượng đến một lúc nào đó, bầu trời sẽ như một tấm thảm sáng kết liền lại. Vì đơn giản thôi, trên trái đất này trẻ con vẫn không ngừng được sinh ra và lớn lên. Chúng là những ngôi sao trên tấm thảm kia, điều bí mật mà tôi chẳng thể nào nói hết.
Subscribe to:
Posts (Atom)

