
Không bao giờ nghĩ mình có thể làm được cái nghề này, vì mình vốn là đứa rất hèn nhát và yếu bóng vía :"> trong khi nhà báo thì cần sự xông xáo, dũng cảm, gan góc, nói tóm lại là: liều mình như chẳng có.
Hôm nay xem giao lưu những người làm truyền hình mới thấy khâm phục các anh chị làm báo.Để đưa những thông tin nóng đến với khán giả, để có một cái gì đó thật giá trị thì một tinh thần sẵn sàng làm việc thôi chưa đủ mà còn cần một cái đầu, sự aggressiveness, determination và consistency, và hơn hết là bravery, để chiến thắng tất cả sự lười biếng, ngần ngại, gièm pha và thậm chí là cả cái sự sợ chết :)) Tất cả mấy cái đó có thể tóm gọn vào trong cái gọi là đạo đức nghề nghiệp. Đạo đức nghề nghiệp của một nhà báo là ko cho phép mình được yếu tim, theo đuổi cái gọi là reliability, objectivity và accuracy. :)) mấy cái này hôm qua vừa đọc trong sales kit của VFR :))
Hôm nọ mình đã đọc một bài báo nói về hai anh phóng viên đi đến khu chung cư ở Nhân chính hay gì đó để viết về thực trạng xuống cấp của các khu nhà cao cấp, hai anh này vừa ló mặt vào đã bị bảo vệ đuổi đánh chạy không kịp ^_^ cũng may là mình ko làm ở báo công an, chuyên đi điều tra viết bài về các vụ án hình sự, xâm nhập ổ nhóm tội phạm, ma túy, hay nửa đêm rình rập trên cung đường buôn lậu để mục sở thị :)) báo kinh tế mà lại ko phải là breaking news, nên công việc nhẹ nhàng, ko có gì nguy hiểm, không đến mức phải vào sinh ra tử cố sống cố chết để lấy tin. Đa phần chỉ là review những sự kiện đã diễn ra, analyse in depth, comment, interview cho nên những cái khó khăn nguy hiểm nhất thì ko đến lượt mình làm.
Tuy nhiên mới chỉ như thế đã đủ thấy được một phần khó khăn của nghề báo, cái loa phường của xã hội. Những bài PR ca ngợi thì ai cũng muốn được đăng nhưng không ai muốn đọc. Những thông tin nhạy cảm, gay cấn thì ai cũng muốn biết nhưng không ai muốn mình bị đăng lên kiểu ấy. Thế mới hiểu tại sao muốn phỏng vấn thì tốt nhất là thông qua nhờ vả, quen biết, qua con đường chính thống kiểu như "xin chào tôi là nhà báo đây, tôi muốn hỏi abcxyz..." thì nhiều khi chưa nói xong đã bị đuổi khéo, ai cũng sợ vạ miệng, tốt nhất là ngồi nhà đọc báo, nhưng đừng dại mà dây dưa báo chí làm gì :D
Mình lại nhớ lại hôm nọ nhóm làm tiểu luận môi trường đề tài về thực trạng sử dụng xăng ethanol. Đến cây xăng chụp có mấy kiểu ảnh mà cũng bị ý kiến, lén la lén lút như ăn trộm. Có vẻ như báo chí quá nổi tiếng về việc lôi những chuyện thầm kín nhất của các tổ chức và cá nhân lên bàn nghị sự cho bàn dân thiên hạ cùng comment, cho nên dù người không có gì để mà che dấu cũng phải cảnh giác, biết đâu nó lại moi được cái gì mà đến mình cũng ko biết là mình có đưa lên thì toi :))
Ấy thế mà đấy lại chính là một tiêu chí để đánh giá phóng viên giỏi hay không, lôi ra được vấn đề ngay từ khi chưa ai kịp nhận ra nó có vấn đề, hay khiến cho đối phương tự nguyện dốc hết ruột hết gan ra mà họ không hề hay biết.
Nói lăng nhăng một hồi, kết luận là tuy mình không hợp với nghề báo tí nào, vì mình là đứa ko có được cái sự dũng cảm và khôn khéo như trên, nhưng mà mình cũng thích nó ra phết :)) căn bản là mình chẳng có sở trường làm việc gì nên việc gì cũng phải thích nếu không thì sẽ thất nghiệp, lúc ấy thì còn mỗi nghề đứng đường [nghĩa đen nhá, đừng có ai shi nghĩ ra cái khác =))] Thế cho nên ngày mai mình sẽ bắt đầu bước vào quãng đời gian khổ của một phóng viên tập sự (theo lời chị Ngân 8-}), đi phỏng vấn và exploit thông tin, mấy lần trước không đáng kể B-)
Mà ngày mai mình chưa có card, càng ko có thẻ nhà báo, thứ duy nhất trong tay là một questionnaire và máy ghi âm :)) cộng với niềm tin là người ta sẽ tin mình là pvien (trong bộ dạng một đứa trẻ cấp 2 8-})
Như thế thì kể ra mình cũng khá là dũng cảm đấy chứ, cũng có tiềm năng rồi =))
Picture caption: "con mèo đang tác nghiệp, theo dõi xem có tin gì mới ko =))"