Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào?
-Chúng tôi tôn cao nhau
Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau
Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau
Làm nên những chân trời
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Hữu Thỉnh -1992
September 18, 2012
September 11, 2012
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm..
Lâu lắm không vào đây để xả xì trét và note lại đời sống thị phi hàng ngày, nhờ có việc blogspot bị chặn nên mình học cách nuốt các thể loại cảm xúc đang dâng trào vào trong hehe. Nhân một ngày bất thình lình vào được blog, nhân một ngày nhiều scandal định vào xả xì trét và comment về đời sống xã hội ngày càng ô nhiễm độc hại thì nhớ ra hôm nay là một ngày mùa thu rất đẹp (thấy trên fb các bạn bảo thế, còn mình cắm mặt vào máy tính ở cơ quan đến 8h tối nên hông biết ^_^). Thế nên tạm gác mấy chuyện độc hại qua một bên mà enjoy mùa thu trong trẻo mát mẻ cái đã :-)
Version năm 2010
Version năm .. không nhớ :D nhưng chắc phải khoảng 2 chục năm trước rồi vì hồi đó không có gì xem nên bật tivi chỉ thấy bài này ^_^
Thực ra mục đích chính của entry này lại là để post bài thơ gốc gác đã làm nên một bài hát quá hay về mùa thu Hà Nội. Mà nghe nói tác giả bài thơ cho tới lúc qua đời vẫn chưa được một lần đặt chân đến Hà Nội mà những cảm nhận về mùa thu Hà Nội trong bài thơ này được khơi gợi qua những lần tiếp xúc với một cô gái Hà Nội tại Đà Nẵng nơi ông sống.
CÓ PHẢI EM MÙA THU HÀ NỘI
Tháng tám mùa thu
Lá khởi vàng em nhỉ
Từ độ người đi
thương nhớ âm thầm
Chiều vào thu nghe lời ru gió
Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên
Mắt nai đen mùa thu Hà Nội
Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương
May mà có em cho đường phố vui
May còn chút em trang sức sông Hồng
Một sáng vào thu bềnh bồng hương cốm
Đường Cổ Ngư xưa bắt bước phiêu bồng
Thôi thì có em đời ta hy vọng
Thôi thì có em sương khói môi mềm
Có phải em mùa thu Hà Nội
Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát
Lững thững Hồ Tây một dáng Kiều
Có phải em mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau níu bóng quay về
Phải nơi đây miền Thanh Nghệ Tĩnh
Phải nơi đây Hồng Lĩnh-Ba vì
Phải nơi đây núi Nùng sông Nhị
Lớn đậy con người đất Tổ Hùng Vương
Anh sẽ đi
Cả nước Việt Nam yêu dấu
Đẹp quê hương gặp lại tình người
Bước nhỏ long lanh hồn nghệ sĩ
Mơ Quang Trung vó ngựa biên thuỳ
Ngày anh đi
Nhất định phải có em
đường cỏ thơm giong ruổi
Sẽ ghé lại Thăng Long
thăm Hoàng Thành- Văn Miếu
chắc rêu phong đã in dấu bao ngày
Đã nghe
bập bùng trống trận
Ngày chiến thắng Điện Biên
Sáng hồn lửa thiêng
Xuôi quân về giữ quê hương
Hôm nay mùa thu
Gió về là lạ
Bỗng xôn xao con tim lời lá
Bỗng xôn xao rơi vàng tiếng gọi
Lệ mừng gặp nhau ngàn phím dương cầm
Có phải em mùa thu Hà Nội
Ngày sang thu lót lá em nằm
Bên trời xa sương tóc bay
Hà Nội ơi em có hay
Quê hương thần thoại hiển linh hồn sông núi
Nắng thu muôn màu rực rỡ trong hồn anh.
(T8-1970, Tô Như Châu)
Subscribe to:
Posts (Atom)