| Bình nguyên mây (the cloud plain) |
Tôi không hiểu vì sao mình lại có niềm yêu thích đặc biệt đối với những gì thuộc về bầu trời. Hồi bé có lúc tôi đã ước mơ trở thành phi công để được nhìn ngắm bầu trời phía trên những đám mây. Tất nhiên ước mơ đó mãi mãi chỉ là một ước mơ đúng nghĩa, vì chưa bao giờ tôi có ý định hiện thực hóa nó cả. Thế nhưng không như những giấc mơ bong bóng xà phòng đã tan biến khi người ta lớn lên, không hiểu sao tới tận bây giờ, mỗi lần ngồi trên máy bay nhìn qua ô cửa sổ ra chân trời xa tít tắp, tôi vẫn cứ tưởng tượng nếu mình làm phi công thì sẽ thích biết bao.
Mỗi lần máy bay cất cánh lên xuyên qua những đám mây bay vào khoảng không xanh thẳm là mỗi lần tôi như thấy mình lạc vào một thế giới khác. Ở đó không có đường chân trời, không có mặt đất, chỉ có những bình nguyên mây và khoảng không gian bao la phía trên những đám mây. Ở đó mặt trời rất chói chang, nhưng hoàng hôn thì vô cùng tráng lệ. Ở trên đó không còn có nhà cao tầng, không có người đi đường, không có cây cỏ muông thú, và nếu như chỉ nhìn ra cửa sổ và tạm quên đi vài trăm hành khách cùng phi hành đoàn đang ở sau lưng thì trên đó chẳng còn một ai. Không gian rộng lớn và tĩnh lặng đến mức không còn nhận ra là mình vẫn đang chuyển động. Nơi bao la không một điểm tựa ấy hình như khiến người ta tạm quên đi sự tồn tại của chính mình, của thế giới vật chất cách cả chục nghìn mét dưới chân, chỉ còn tâm hồn trôi lơ lửng trong không trung. Những lúc ấy, tôi lại tò mò không biết cái cảm giác lúc các phi hành gia bay ra khỏi khí quyển của trái đất, hoàn toàn tách hẳn khỏi hành tinh sự sống này, họ có cảm giác "siêu thoát" như vậy không?
Chúng ta đôi khi có những cảm giác mà mình không sao có thể lí giải được. Đối với tôi đó là cảm giác yên bình và thân thuộc mỗi khi gặp lại khoảng không bao la kia, gặp lại những cảnh tượng chỉ có trong những giấc mơ và trí tưởng tượng của mình. Có lẽ kiếp trước tôi đã từng là một con chim ^_^


