Reading list

Showing posts with label booksirecommend. Show all posts
Showing posts with label booksirecommend. Show all posts

July 12, 2011

nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió ...

Hàng đêm, tôi vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vừa "nhìn" ra khu vườn vừa tưởng tượng. Tôi biết mình sẽ không bao giờ quên được, vì tôi vẫn còn nhớ lắm. 

Tôi nhớ tất cả những gì đã bay qua bầu trời của tôi.
Tôi nhớ từng bông hoa, từng mùa mưa nắng, từng rẻo đất... 

Bố tôi nói cần phải gieo những hạt mầm vào khu vườn; nhưng tôi cũng biết, mỗi một gương mặt là một hạt mầm gieo vào trí tưởng tượng của tôi. Tôi có nhiều khuôn mặt không ngừng mọc lên, những khuôn mặt buồn vui, những khuôn mặt đẹp nhất. 

Nhiều lần tôi đã hỏi bố, tại sao người ta không nhớ một bàn tay ai đó mà phải là khuôn mặt trước tiên. Bố nói bởi vì trên đó có đôi mắt. Chúng ta không thể nhìn ai đó mà không nhìn vào đôi mắt họ. Một đôi mắt sẽ cho ta biết họ yêu mến điều gì, và quan trọng hơn nữa, họ đã hy sinh cho điều gì. 


Hằng đêm, tôi vẫn tưởng tượng triền miên khi nhìn những ngôi sao. Người ta nói khi một người mất đi, ngôi sao của người ấy sẽ tắt. Tôi hú vía vì vẫn thấy ngôi sao của bạn tôi trên bầu trời, càng lúc càng rực rỡ chạm dần đến ngôi sao của tôi. Và tôi vẫn không ngừng tưởng tượng đến một lúc nào đó, bầu trời sẽ như một tấm thảm sáng kết liền lại. Vì đơn giản thôi, trên trái đất này trẻ con vẫn không ngừng được sinh ra và lớn lên. Chúng là những ngôi sao trên tấm thảm kia, điều bí mật mà tôi chẳng thể nào nói hết.

March 02, 2009

Mái tóc mùa thu




Bộ truyện tranh mà mình thích nhất hồi bé (và tất nhiên là đến tận bây giờ, tớ rất nhanh chán nhưng đã thích cái gì thì thích lâu lắm :P) là Maruko. Nghe nói thì có vẻ rất oai, kì thực là cả tuổi thơ tớ chỉ đc mua cho đúng 2 quyển truyện một là Cá mập lên bờ - Đôremon tập 3, hai là Maruko cái tập tên là "Mái tóc mùa thu" :)) nguyên do là vì mẹ tớ sợ tớ nghiện truyện tranh mà xao lãng học hành =)) thế nên tớ toàn phải sang nhà hàng xóm .. đọc nhờ :">

Mở bài lâu quá =)) dạo này tư duy hơi luẩn quẩn ^_^ đại thể là tự dưng hôm nay lại nhớ đến Maruko và mái tóc mùa thu của nó vì hôm nay tớ vừa đi cắt tóc và bị anh cắt tóc chém cho đầu suýt tý nữa thì lìa khỏi cổ :P Và kết quả là tớ có một mái tóc trông thì cũng trẻ ra nhưng độ ngố thì ko kém "mái tóc mùa thu" của Maruko là bao =)) :)) may mà lúc đấy ko cao hứng bảo anh ý cắt nốt cái đuôi tóc đi ko có mình thành maruko 100% luôn. Tóc tớ bi giờ đang giống tóc của Sakiko hơn nên tạm đặt là "mái tóc mùa xuân" nhé :D

Cắt tóc dù có trẻ ra đến mấy thì cũng ko thể chối bỏ đc một điều là mình đã bước sang đầu 2 và ko còn có tâm hồn trong sáng thánh thiện như Maruko nữa :)) bây giờ mà có ai bán Maruko tớ sẽ mua bằng được ^_^ thỉnh thoảng stress lôi ra đọc để sống lại tuổi thơ tí :))

May 23, 2008

Just sth that's worthreading :D




Sometimes we picked up the newspaper and read where an accountant has just rowed across the Atlantic in a bathtub, or where a librarian is maybe riding a camel across the United States.

We might ask ourselves, “Why not take a plane?”

The answer to that is, “If you travel by bathtub (or camel), you arrive a whole different person from the one that left!” Not only do you reach your destination knowing a lot more about the stars, and rain and navigation – you know a lot more about yourself, and about your own courage and capabilities.

Buying a plane ticket doesn’t have the same effect.

When you set yourself a goal to learn the guitar or compete in a triathlon, when you set a goal to get a degree or a promotion, or to learn French, you arrive at your goal a different person from the one that started. That’s what “goals” are really about – what they make us in the process of achieving them. That’s why we bother.

Your friends don’t always understand this idea! So you may set yourself a goal – maybe a fitness goal or an academic goal or personal goal – and your friends say, “ Why bother?” “What are you trying to prove?”

They may say, “It’s too hard!” “It takes too much time.” “ You might fail!” “ It’s easier to stay in bed!”

This may all be true. That’s why you’ll feel so good when you reach your goal!

We set our goals not for what we GET, but for what we BECOME.

From the book that has inspired me the most. "Being a happy teenager", Andrew Matthews.

January 18, 2008

Kiếp sau - Marc Levy




Đây là quyển sách tớ vừa đọc xong (mua từ đời nào rồi mà ko thèm đọc T_T), vẫn là môtíp quen thuộc như trong các truyện khác của Marc Levy nhưng "Kiếp sau" lại đem đến một sự rung cảm kỳ lạ. Một câu chuyện xúc động về một tình bạn đẹp và một tình yêu truyền kiếp. Nghe thì có vẻ giống như trong phim Hàn nhưng diễn biến câu chuyện thì không khác gì một bộ phim Mỹ.

Điều mà tớ thấy lôi cuốn nhất ở câu chuyện này là nó vừa có màu sắc kỳ bí, hư cấu lại vừa có tính chân thực. Bởi nó kể về những chi tiết kỳ lạ nhưng lại gắn với những địa danh rất cụ thể, từ phòng thí nghiệm đh Yale cho đến những phòng trưng bày bảo tàng Louvre hay những cửa hàng màu vẽ nổi tiếng ở Florence. Tất nhiên đây chỉ là một tác phẩm hư cấu, nhưng nó cũng làm cho người đọc suy nghĩ nhiều về những điều kỳ lạ xảy ra trong truyện. Có những điều khoa học ko lý giải được và không phải cái gì ta không nhìn thấy được đều không tồn tại. Bản thân tớ rất thích science-fiction và tớ nghĩ tác phẩm này - dù là tiểu thuyết lãng mạn - cũng mang màu sắc science -fiction.

Điều thứ 2 là cách mở đầu và kết thúc của truyện này rất attractive, impressive and moving. Lúc đầu khi đọc cái bức thư ở ngay trang đầu tiên, tớ đã tự hỏi what hell is this nhưng khi đọc đến dòng cuối cùng của truyện thì tớ đã đọc lại bức thư đấy đến 2 lần và tự nhiên đọc lại gần như 1/3 quyển sách. Nói chung đây là một trong số rất ít những quyển mà tớ muốn đọc lại ngay sau khi vừa finish ^^ (ko phải vì ko hiểu gì đâu nhá ).
Một tác phẩm văn học động chạm đến cả nghệ thuật và khoa học, tên gốc bằng tiếng Pháp là La prochaine fois và tiếng Anh là Next time. I highly recommend

"Đây chính là những gì mà một quyển tiểu thuyết cần đạt tới - một cuốn sách tuyệt vời để ta đọc trong những ngày cuối tuần có mưa... Một câu chuyện kỳ diệu đã đưa người đọc đi từ nước Mỹ sang châu Âu rồi ngược lại, đã giữ gìn sự hồi hộp của ta cho tới trang cuối cùng."




Le Temps




Marc Levy là một nhà văn gốc Do Thái (those who have incredible brains!)